Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Sân ga chiều cuối năm
Anh đã mỏi vì nghe câu tha thứ,
Như vầng trăng nghe mãi chuyện chia ly.
Em nói mãi như mưa rơi không dứt,
Một chữ buông – sao chẳng để anh đi?
Tha thứ mãi, rồi em tha cái gì?
Cái ánh mắt, cái môi cười nửa miệng?
Cái dối trá em tô màu tình nguyện,
Cái ngọt ngào chát đắng tựa men si?
Anh đâu phải là thánh nhân vô tội,
Mà thứ tha em khoác lụa cho đời.
Tình yêu đó – là gió hay là cội?
Mà cứ trôi rồi lại đậu chơi vơi.
Em đừng nói rằng yêu là tha thứ,
Yêu là đau, là giữ lấy cho mình!
Là một phút anh nhìn em lần nữa,
Là một đời chẳng gọi đến tên anh.
Anh không sống nửa tim trong dĩ vãng,
Không đứng yên làm tượng đá yêu đương.
Anh là lửa, là khát khao tan rã,
Không chịu hoài xin lỗi giữa vô thường!
Cái tha thứ – nghe rồi thành vô nghĩa,
Nó chẳng là gì nếu chẳng có yêu!
Nó chỉ đúng khi ta còn tha thiết,
Còn giờ đây – tha để đuổi người đi…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.