Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Hát vang lên những bài ca của thời gian
Bài ca năm tháng không tên, không tuổi
Tiếng hát ấy bỗng như từ đất trồi lên
Từ giấc mơ, từ bùn lầy, từ khói sương thành phố
Từ chiếc lá rơi trong một buổi chiều buồn mùa đông
Từ ánh mắt người mẹ nhìn theo con ra trận
Hát lên đi!
Hát lên đi cho ngày mai xanh lại
Cho những vết thương chưa lành được vuốt ve
Cho những mất mát không lời được gọi tên
Cho đôi bàn tay gầy không còn run trong bóng tối
Hát để xua tan nỗi buồn
Nỗi buồn như rêu mọc kín những bậc thềm
Như cơn mưa dầm kéo dài trên mái ngói
Tiếng hát làm gió ngừng thở
Làm ánh trăng thôi lạnh
Làm cánh chim đêm đổi hướng về tổ ấm
Tiếng hát át nỗi buồn của cuộc sống
Nơi con người bước qua nhau mà không ngoảnh lại
Nơi lời yêu thương bị lãng quên giữa chợ đời ồn ã
Nơi ta tự khoá trái tim bằng then cửa sợ hãi
Hát – như chưa từng tuyệt vọng
Hát – như ánh sáng cuối cùng còn sót lại
Hát – để giữ mình lại giữa hoang tàn
Để tin rằng:
Có một mai –
Đất trời này sẽ dịu dàng hơn với nhau
Và con người sẽ thôi làm đau nhau nữa.
20h3p, ngày 22 tháng 10 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.