Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 31/05/2025 15:25, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 29/08/2025 16:06, số lượt xem: 391

Viết bằng thơ, là viết bằng nỗi đau
Những vần lặng lẽ thầm thì vào đêm tối,
Câu chữ không chỉ để xoá đi nỗi cô đơn,
Mà còn để đếm những giấc mơ vụn vỡ.

Bằng ngôn từ, tôi vẽ lên chân dung cuộc sống,
Dòng đời quấn quýt, như tơ nhện lẩn khuất,
Mỗi lời thơ, là nhịp đập của một thế giới,
Mỗi câu chuyện, là nỗi niềm không thể quên.

Lời thơ như một khúc hát không bao giờ cất lên,
Mà chỉ lặng thầm chảy vào sâu thẳm tâm hồn.
Không cần phô trương, chỉ cần thật sự thấu hiểu,
Khi viết, tôi cũng là kẻ lữ hành nơi cõi mơ.

Những vần thơ không chỉ là tiếng nói,
Mà là thứ ánh sáng phản chiếu chân lý.
Tôi vẽ lên những vết thương chưa lành,
Nhưng đôi khi, chính những vết thương ấy mới thật sự sáng.

Vì thế, tôi viết—không phải để ca ngợi,
Mà để làm chứng nhân cho những trái tim chưa tìm được lối.