Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:56, số lượt xem: 58

Thuở ấy, ta chân đất bước đường quê,
Mang tuổi nhỏ qua những mùa hoa cỏ,
Ngôi trường làng nép mình bên xóm nhỏ,
Mái ngói nâu nghiêng bóng tháng năm dài.

Sớm tinh sương, chim gọi nắng trên vai,
Ta đến lớp với một trời mơ ước,
Trang vở trắng mở ra miền phía trước,
Tiếng trống trường lay động cả ban mai.

Ơn thầy cô đâu chỉ một bài giảng,
Mà là đời gửi lại những niềm tin,
Từng con chữ lặng thầm gieo xuống đất,
Để một ngày bén rễ giữa tim mình.

Bảng đen cũ còn vương bụi thời gian,
Phấn trắng rơi như những mùa tuyết phủ,
Giọng thầy cô dịu dàng mà sâu thẳm,
Theo tháng năm còn vọng mãi trong lòng.

Từng phép tính, từng câu chữ, vần thơ,
Từng lời giảng tưởng bình thường giản dị,
Đã lặng lẽ thành hành trang tuổi nhỏ,
Dẫn ta đi qua những bước thăng trầm.

Có những ngày ta lười biếng, ham chơi,
Bài chưa thuộc, trang vở còn bỏ ngỏ,
Thầy cô vẫn kiên trì bên cửa lớp,
Chẳng nặng lời, chỉ nhắc nhở bao dung.

Có những đêm khi phố đã chìm sâu,
Ánh đèn nhỏ vẫn còn bên trang giấy,
Thầy cô thức giữa muôn điều lặng lẽ,
Chấm từng bài, nắn từng nét chữ nghiêng.

Ngày ấy ta đâu hiểu hết mọi điều,
Đâu biết phía sau nụ cười hiền hậu
Là những tháng năm âm thầm chịu khó,
Là nhọc nhằn, là trăn trở, lo toan.

Ta lớn lên từ những tiếng gọi tên,
Từ ánh mắt biết bao lần nhắc nhở,
Từ bàn tay đưa ta qua non nớt,
Từ niềm tin dù ta chẳng nhận ra.

Ơn thầy cô như dòng nước chảy xa,
Không ồn ã mà tháng ngày không cạn,
Như mạch suối đi âm thầm trong đá,
Nuôi tâm hồn từ thuở mới sinh ra.

Đếm làm sao những năm tháng đã qua,
Kể thế nào cho vẹn đầy công nghĩa?
Chỉ biết giữa bao bộn bề cuộc sống,
Có một miền ký ức chẳng phai tên.

Đó là trường, là lớp học thân quen,
Là hàng ghế, ô cửa sổ ngày cũ,
Là tiếng nói giữa sân trường lộng gió,
Là bóng người đứng mãi phía bục cao.

Dẫu mai này ta bước đến nơi đâu,
Qua thành phố, qua những miền xa lạ,
Qua được mất, qua bao lần vấp ngã,
Lời thầy cô vẫn ở lại trong mình.

Vẫn nhắc ta khi đứng trước cuộc đời:
Hãy tử tế, hãy làm người ngay thẳng,
Hãy biết sống bằng niềm tin trong sạch,
Đừng phụ lòng những người đã tin ta.

Ngày Nhà giáo, ta trở lại trường xưa,
Con đường cũ dường như xanh hơn trước,
Vẫn hàng cây, vẫn khoảng trời năm ấy,
Chỉ con người đã khác bởi thời gian.

Ta nhìn thầy, nhìn mái tóc bạc màu,
Nhìn cô giáo với đôi tay gầy guộc,
Bỗng thấy mắt cay lên vì thương nhớ,
Một thời xưa vụt sống lại trong lòng.

Muốn nói bao điều mà chẳng nói thành câu,
Chỉ biết ôm người mà nghe tim thắt lại,
Thời gian hỡi, sao vô tình đến vậy,
Để tóc người bạc trắng những mùa qua.

Ngày ta lớn, thầy cô đã già đi,
Ngày ta bước những bước dài phía trước,
Có ai biết phía sau từng thành tựu
Là bóng người lặng lẽ đứng phía sau?

Chỉ mong thầy cô mãi được bình an,
Mỗi sớm thức dậy nghe đời còn ấm,
Mỗi chiều xuống có bình yên bên cửa,
Có tiếng cười xua hết những nhọc nhằn.

Rồi một mai bụi phấn chẳng còn bay,
Bục giảng cũ chìm vào trong ký ức,
Nhưng người gieo chữ vẫn còn ở đó,
Trong trái tim của những thế hệ sau.

Dẫu cuộc đời có vạn nẻo bể dâu,
Dẫu phía trước là phong ba, giông bão,
Ta vẫn nhớ một lời người căn dặn,
Như chiếc neo giữ chặt giữa dòng đời.

Từng ánh mắt, từng nụ cười năm ấy,
Từng giọng nói dịu dàng bên trang sách,
Từng lời dạy tưởng đơn sơ, mộc mạc,
Lại thành điều quý giá nhất đời ta.

Có những điều năm tháng chẳng xoá nhoà,
Có những người càng xa càng thương nhớ,
Có những dáng hình chỉ cần nhắc tới
Là lòng ta chợt ấm một mùa xưa.

Cúi đầu trước những bậc thầy, người cô,
Trước những tháng năm tận tâm gieo chữ,
Xin giữ mãi trong tim mình ngọn lửa
Của những người đã thắp sáng đời ta.

Mai ta đi qua hết những đường xa,
Mai tóc bạc, mái đầu pha sương trắng,
Ta vẫn nguyện mang theo lời dạy ấy,
Sống một đời không phụ nghĩa thầy cô.

Ơn thầy cô — chẳng thể nói cho vừa,
Chẳng thể trả bằng đôi lời cảm tạ,
Chỉ có thể bằng một đời sống đẹp,
Bằng cách làm người xứng đáng niềm tin.

Xin cúi đầu trước ánh sáng ân tình,
Trước những người lặng thầm gieo hạt chữ,
Dẫu năm tháng phủ lên đời bụi phủ,
Tên thầy cô vẫn sáng mãi trong tim.

Và mai này, dù đi hết cuộc đời,
Ta vẫn nhớ một mái trường thuở ấy
Nơi có những con người bình dị nhất,
Đã dạy ta biết lớn, biết làm người.