Tôi là người đứng bên phấn trắng,
Lặng thầm gieo hạt chữ vào tim.
Mỗi ánh mắt, một mùa hoa nắng,
Mỗi ngày qua, một bước đi tìm.
Tôi là lính giữa trời mưa gió,
Gối súng canh trong những đêm dài.
Chỉ mong giữ đất lành, biển đỏ,
Cho trẻ thơ ngủ giấc yên mai.
Tôi là bác sĩ nơi hành lang vắng,
Đếm nhịp tim, giữ lại một đời.
Mỗi lần cứu sống là hy vọng,
Giữa mồ hôi và giọt lệ rơi.
Tôi là người cầm bút bình dị,
Viết đời thường bằng cả yêu thương.
Gửi lại chút chân thành mộc mị,
Vào trang thơ, trang sách quê hương.
Tôi là thợ nơi cầu, nơi cống,
Nối những bờ mong ước bao la.
Bàn tay nhúng trong dòng bùn nóng,
Vẫn mơ xây đất nước thật hoa.
Tôi là mẹ-người không danh tiếng,
Nấu bữa cơm, gấp áo con thơ.
Nhưng tim mẹ mang điều thiêng liêng nhất:
Mong đời con rạng rỡ ước mơ.
Chúng tôi sống-chẳng cần vinh hiển,
Chỉ mong trao được chút tim mình.
Nguyện góp sức vào hồn đất Việt,
Dẫu đời thường cũng hoá anh linh.
22/05/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.