Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi hongha83 vào 07/07/2020 18:48

Nhớ nhà thơ Đặng Ngọc Khoa

Chậm mất rồi
Vĩnh biệt Khoa ơi
Rượt đuổi thời gian chảy ngược dòng đời
Chạy thế nào đây cho kịp lúc
Chân trời vô tận
Mãi xa khơi

Giây phút này đây
Khúc nhạc không lời
Giai điệu bềnh bồng trên mái tóc
Một đời lãng du như rêu cỏ mọc
Mà ấm lòng bao số phận bể dâu

Chậm mất rồi
Nào có nghĩa gì đâu
Thời gian sống
Bù cho ngày đã khuất
Đâu dễ lấp nỗi buồn - nước mắt
Chút ít tình yêu
Khoa gửi lại trần gian

Cái đói rét cồn cào
Gió bão
Lầm than
Sự sống còn của bao người khốn khó
Là nỗi hãi hùng
Trong giấc ngủ không yên
Điềm tĩnh
Như nhiên
Khoa chờ đến lượt mình

Chậm mất rồi
Chân vấp phù sinh
Vết sẹo vẫn còn lưu trong ngực áo
Khoa mang hết những ngày đói khổ
Cả nỗi buồn thời bao cấp ra đi
Ai đóng dấu lên số phận sắp bày?

Phút cuối cùng
Bè bạn quanh đây
Có rượt đuổi cũng chẳng còn kịp nữa
Giữa khoảng cách không lời
Sấp ngửa
Giữa thấp hèn và những điều cao cả
Phút giây này còn lại gì đây!

Chậm mất rồi
Mình đứng lại Khoa ơi
Thôi bạn nhé chẳng bao giờ theo kịp
Đâu dễ đuổi theo điều cao đẹp
Nên chỉ đứng ngắm nhìn
Tiễn bạn mà thôi!


02.12.2009

Nguồn: Phơi cơn mưa lên chiều (thơ), Nguyễn Ngọc Hạnh, NXB Hội nhà văn, 2018