Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Ngọc Hạnh » Nắng dậy thì (2023)
Đăng bởi hongha83 vào 31/03/2025 16:10
Người đàn bà sống lặng lẽ trong ngôi nhà hạnh phúc của mình
cam chịu như là số phận
Từng đêm vầng trăng ngoài ô cửa nhỏ kia
không sẻ chia hết những u hoài trong đôi mắt thiếu phụ
Có điều gì thẳm sâu, ẩn ức, nuối tiếc khôn nguôi
Tâm hồn ngào ngạt hương thơm
bồng bềnh nắng thu, nhỏ nhẹ tiếng dương cầm
mà đơn lẻ một mình giữa bốn bề hoang vắng, thiếu tri âm.
Lặng lẽ vui rồi lâu ngày lại buồn
Lặng lẽ quên, lâu ngày vẫn nhớ
Lặng lẽ làm hết mọi điều để lấp đầy nỗi trống vắng
mà sao vầng trăng cứ đi ngang qua ô cửa lạnh lùng
Ít ai biết bên ngoài sự tĩnh lặng là nỗi lòng của những ngọn sóng
của những cơn khát xô bờ.
Ít ai biết người đàn bà luôn nhớ về những hoài niệm
Cứ ngỡ thời gian sẽ qua, sự bù trừ ở đời sẽ lấp dần những trống vắng
Mà điều ấy lại không giản đơn như vậy
Cuộc đời này đã bày ra những bi kịch
những so le của số phận đều có ý nghĩa của nó
Có người đàn bà hạnh phúc nào không qua khổ hạnh
Cái đẹp thường không đi cùng với sự suôn sẻ.
Mất mát là để tồn tại, để được là mình
Hạnh phúc đều là những tạm bợ giữa cõi đời này
Lấy cái dịu ngọt mơ hồ mà nâng niu
lấy cái cảm thấy mà tô thành tranh vẽ
Tôi đã vẽ cả những bất hạnh trở thành niềm vui mà mình không hề hay biết
Có bao nhiêu người đến cuối cuộc đời vẫn chưa vẽ ra nổi chân dung hạnh phúc riêng mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.