Sau 35 năm, sáng ngày 01-01-2015, có hai người về lại chùa xưa - Chùa Pháp Hoa, bên sông Vĩnh Điện, Điện Bàn, Quảng Nam. Chùa bây giờ được xây dựng lại, khác xưa nhiều lắm. Lối xuống bến sông trước chùa được kè đá, xây bậc cấp xi măng. Chỉ dòng sông xanh vẫn trôi lững lờ như ngày hai người còn rất trẻ.

Sau khi vái Phật, chúng tôi hỏi nơi thờ vị sư thầy ngày ấy - thầy Thích Như Nhiệm (thường gọi là thầy Sáu), để thắp nén nhang cho người “đi lên cõi Phật”. Rồi thử hỏi về chú Ngộ bây giờ nơi đâu?

Qua người già trông chùa, mới hay nhà Chú ngay cổng chùa, trước bến thuyền “lấp loá hoa đăng” đêm rằm tháng Tư Âm lịch năm đó...

Ba người nhận ra nhau, ngạc nhiên, vui mừng… Kỉ niệm được hồi tưởng nhẹ nhàng trong buổi sáng ngoài trời bất chợt hửng lên nắng ấm cuối đông. Tiếng mõ bên chùa vẫn nhịp nhàng, đều đặn trong viên kinh buổi sáng. Người thứ tư (vợ chú) không nói gì, ngồi lắng nghe và thỉnh thoảng mỉm cười.

Cuộc sống của Chú từ khi rời chùa cũng không ít gian nan... Rồi lại về nương náu mảnh đất cạnh chùa trên bến sông này. Nhà cửa vợ chồng Trần Văn Lợi - Nguyễn Thị Kim Phương khá khang trang (Bây giờ mới biết tên thật của chú – xưa chỉ gọi là chú Ngộ, pháp danh Thị Ngộ. Nay xóm giềng và kẻ lui tới lễ Phật vẫn có thói quen gọi chú Ngộ như trước mà không gọi tên Lợi dù đã hoàn tục). Vợ chồng anh Lợi có 3 người con trai, cháu út bằng tuổi con trai vợ chồng tôi, và đã có 2 cháu nội.

Tác giả “Bến xa” tặng Trần Văn Lợi tập “Thiên di” và đọc bài thơ cho 4 người cùng nghe trong Vẹn nguyên một không gian cũ... Bến xa bỗng dưng gần lại, thời gian trôi dần về quá khứ...

Nhưng đến lúc chúng tôi tạm biệt nhau rồi. Người năm cũ đã sang. Không biết bến xa có còn cô đơn không nữa? Bến sông chùa cũ vẫn lặng im như trăm năm im lặng. Tiếng chuông ngân sáng nay hãy còn vang vọng...
Kiếp sau sư thầy có vợ
Chú tiểu đăng nhập niết bàn
Bến xa cô đơn dễ sợ
Nếu người năm cũ không sang

(NMH-NTYH)