Vẹn nguyên một không gian cũ
mái chùa cong vành trăng non
nước xanh biếc ngày chưa lũ
cỏ tươi rối rít lối mòn
Lung linh mắt người hư ảnh:
sư thầy kinh lật từng trang
bên hiên chú tiểu trai tráng
bay trong tiếng sáo mơ màng
Thuyền nan ai neo hờ hững
đêm rằm lấp loá hoa đăng
níu hai chiếc bóng gần lại
trôi vô định giữa sương giăng
Rồi sư đi lên cõi Phật
tiểu về lấy vợ bỏ chùa
ta cuốn trong miền bụi đỏ
chung cùng chấp chới gió mưa
Có lúc lòng không… Nên để
lọt vào ngọn gió tái tê
chốn xưa mấy lần hẹn trễ
mái chèo dậy sóng cơn mê
Khi đã tháp tùng qúa khứ
cần chi thêu dệt mộng đầu
chớ dại viết trang tình sử
để còn năm tháng bên nhau
Một ngày sông Thu có thể
hoá thành trùng điệp quan san
và rồi hai ta cũng thế
mất tiêu y chang mây ngàn
Sư thầy kiếp sau có vợ
chú tiểu đăng nhập niết bàn
bến xa cô đơn dễ sợ
nếu người năm cũ không sang…
Tập thơ Thiên di, NXB Hội Nhà văn, 2014
Bài thơ này được NS Nguyễn Duy Khoái phổ nhạc. Mời ban nghe ở đường link:
https://www.youtube.com/watch?v=JTOiAg8YGZQ&feature=youtu.be&fbclid=IwAR15xs7Sff9xPFP-yxC2chY3WC6ImCUTXrwzcRk0v_hMjOV5iLX6P8og_yI
Đăng bởi Nguyễn Minh Hùng vào 31/05/2020 15:01
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.