Thơ » Việt Nam » Tây Sơn » Nguyễn Huy Lượng » Cung oán thi
Hoá nhi[1] thực có nỡ dày vò
Dày kiếp phong tình[2] nát đén gio
Đã cực đông tàn hơi tuyết lạnh
Lại rầu xuân muộn cánh hoa khô
Rầu như đêm nguyệt quyên kêu hạ
Cực mấy ngàn sương nhạn khóc thu
Dằn vặt trăm chiều cho đến mức
Cho rầu, cho cực, ấy là cho
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.