Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Sầu thu chưa vợi lại sầu xuân,
Một gánh sầu gieo nặng mấy cân?
Mặt ủ ê hoa rầu thức ngọc[1],
Lệ trôi nhạt phấn ố da ngần[2].
Phòng tiêu[3] riêng kẻ hơi sương quạnh,
Điện quế[4] dầu ai vẻ nguyệt trần.
Dở dói nỗi mình thêm thắc mắc,
Nghìn phần rút lại tiếc muôn phần.


Ở trên là bản trong Cung oán thi (AB.549).

Bản trong Quốc âm thi ca tạp lục (AB.296) do Nguyễn Văn Tố phiên âm:
Giận thu chửa vợi lại hờn xuân,
Một gánh sầu đeo nặng mấy cân?
Mặt ủ ê hoa rầu thức ngọc,
Lệ trôi giát phấn da ngân.
Cung đầu
riêng kẻ hơi sương toát,
Lầu thắm dù
ai vẻ nguyệt trần.
Dở dói nỗi mình thêm kéo quẹt,
Nghìn phần tủi, lại tiếc muôn phần.
Bản in trong Phép làm thơ, Văn đàn bảo giám:
Sầu thu chưa dứt lại sầu xuân,
Một gánh sầu treo nặng mấy cân .
Mặt ủ ê hoa xàu thức ngọc,
Má sùi sụt phấn ứa da ngân.
Phòng tiêu riêng kẻ hơi dương tối,
Điện quế dầu ai vẻ nguyệt ngần.
Bối rối
nỗi mình thêm bối rối,
Tủi trăm chiều
lại tiếc muôn phần.


Chú thích:
[1]
Vẻ ngọc, màu ngọc, chỉ vẻ mặt đẹp.
[2]
Da trắng ngần.
[3]
Theo Hậu Hán thư nơi vách nhà các hoàng hậu ở có trát hồ tiêu nhỏ cho thơm và ấm. Nghĩa chung chỉ nơi ở của cung nữ, ái phi.
[4]
Theo sách Nam bộ yên hoa ký, vua Trần Hậu chủ có xây cho nàng Trương Lệ Hoa một cung quế ở sau điện Quang Chiêu. Cung này có cửa sổ tròn giống như mặt trăng, giữa sân có trồng cây quế. Nghĩa chung chỉ nơi ở cung nữ, ái phi.


[Thông tin 5 nguồn tham khảo đã được ẩn]