Thơ thành viên » Nguyễn Ba Th » Trang thơ thành viên » Thơ tự do
lặng lẽ trườn lên lớp xác lá vàng
qua đồng cỏ tiêu điều đang rạp mình sám hối
con đường
mang theo triền sông rệu rã và yếu đuối
trút vào màn sương nhờ tối hoang liêu
những đám mây rơi xuống khỏi đáy chiều
giăng phủ nốt mảng sông hiu hắt sáng
đêm xoã vội tấm chăn chạng vạng
trùm giọng gió khàn còn thoi thóp đâu đây
ô
một miếng trăng rơi xuống vũng nước lầy
nhẹ đến nỗi không hề làm sóng gợn
trầy trật từng bước chân trên bùn
người đàn bà về chợ muộn
không biết mình đang kéo bóng thu sang...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.