Thơ thành viên » Ngọc Dư » Trang thơ thành viên » Viết cho chính mình
Ngã tư mưa khoác màu trời tê tái
Thị trấn chiều nay chẳng gọi tên ai
Đường xá lạnh thưa bóng người qua lại
Vắng tiếng rao, lẳng lặng hơn mọi ngày
Trải bốn bề nỗi im lìm bất tận
Bầu không trung ghì chặt xuống thế nhân
Khối âm u toả rộng đến vô ngần
Làm cho lòng cũng phần nào trĩu nặng
Nghe văng vẳng từ hư vô tiếng gọi
Sau hàng cây lẩn khuất bóng đơn côi
Gió rì rào rít từng trận ỉ ôi
Có ai thở than sau màn sương đặc?
Chôn đã chặt rồi những đau thương
Ảnh hình mờ nhạt cảnh đoạn trường
”Tang trắng thấm bụi mưa hoen ố
Quá khứ xa xưa tựa nấm mồ”...
Đùng! Sấm chớp, cả vòm trời rực sáng
Chỉ một giây nhưng để lại âm vang
Như hoa niên tráng lệ sắp sửa sang
Khó lường trước vẫn tràn đầy hứa hẹn!
Sẵn tâm thế nhiều phen đứng ngã
Ngẩng cao đầu viết bản hùng ca
”Dầu mai có đối đầu giông tố
Lòng vững bền đá cũng trổ hoa”...
Chuyện dĩ vãng đã ngàn lần đem kể
Chuyện vị lai toan tính biết bao đường
Chán ngấy rồi những lời lẽ thê lương
Quá khứ đã qua, tương lai chưa tới
Nghĩ ngợi chi nhiều cho tâm phiền muộn
Vậy mà trời vẫn không ngớt mưa tuôn
Dù không sầu cũng đôi chút buồn buồn
”Đành viết mấy câu để ngăn dòng ảo não”
Tang trắng thấm bụi mưa hoen ố
Quá khứ xa xưa tựa nấm mồ
Dầu mai có đối đầu giông tố
Lòng vững bền đá cũng trổ hoa.
28/08/25. Chỉ là một lời tự sự nội tâm
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.