Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 18:53, số lượt xem: 70

Có ai hát lời ca thuở trước
Dệt thảm nhung sương khói với lòng đau
Quá khứ thẳm sâu nào đâu ta biết được
Giọt lệ khô trên chiếc lá úa màu

Mỗi lời tình tự với trần truồng hư vọng
Đều tan ra thành cát bụi vô thường
Tay đưa bút quệt vài đường lóng ngóng
Cố gắng tìm ý tưởng vẽ tình thương

Thân tiều tuỵ ôi biển đời quá rộng
Sao mãi chưa qua bến đỗ không mê
Mà vời vọng những hoang tàn lồng lộng
Để trở trăn hoài rồi quên mất đường về

Mỗi điều ước của nhân sinh khắp chốn
Bụt, Bồ Tát hiểu thấu từng sát na
Mình độ lượng cứu người nguy khốn
Về sau người lại cứu lấy ta

Về trước tác lửng lơ bỏ dở
Lại vô tình nung nấu càn khôn
Khi đói thì ăn cơm nguội đỡ
Nỡ mặc tình đem tinh tuý vùi chôn

Muốn trào dâng bản hùng ca rỡ rạng
Đem mây tan dệt sắc thắm huy hoàng
Người hiểu cả những điều ta không nói
Trong vô thanh của âm khúc kim cang

Mỗi chiếc lá thả bè trên diễm tuyệt
Lướt ngang qua vùng vũ trụ phi kỳ
Như trối trăn của một miền đỏ tuyết
Nhập hồn trăng vào nỗi nhớ thiên di

Lặng lẽ âm thầm ta phiêu dạt
Trên vô biên của những chữ cái điên
Làm sao biết là ta đang hát
Khi thanh âm ngộ chứng khắp du miền

Môt khoảnh khắc chớm tàn hoa xuyên tuyết
Lại bâng khuâng gọi nắng vào xuân
Quyết viết về một chân trời không rộng
Để nhỏ nhoi toả sáng tới vô ngần...!!!