Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:49, số lượt xem: 19

tôi ngắm nhìn đàn cừu trong thổn thức
màu trắng xinh xinh sao vời vợi cõi lòng
nếu chúng béo lên thì tốt biết mấy, tôi mong
nhưng than ôi xung quanh là một bầy sói đói
chúng sâu xé đàn cừu mặc cho tôi kêu vang chói lói
người chăn cừu nào chẳng phải chịu rủi ro
nơi bờ sông tôi khóc than và lắng lo
rồi mai đây biết nuôi sao gia đình và chăm lo cho tổ ấm
đang khóc than đột nhiên tôi như chìm vào mị mộng
cả không gian dường như sáng bừng lên
ta sẽ ban cho con điều ước
hãy bớt đi những giọt nước mắt muộn màng
ngước mắt nhìn bụt mà lòng sốn sang
thưa ông tiên con chỉ mong bầy cừu quay lại
để ngày mai kịp xén lông và đi bán ở khu chợ làng bên
ông bụt liền giơ cây gậy tre lên
rồi hô biến ra một đàn cừu béo
tiếng các chú be be rắt réo
tôi mừng quá liền vuốt mắt ngỡ ngàng
ồ hoá ra giấc mộng vàng
ở trong mơ đã được bậc bề trên cứu giúp
xung quanh tôi vẫn là đàn cừu béo múp
thẩn thơ gặm cỏ trên đồi hoa
vẳng đâu đây có tiếng sáo diết da
hỡi người chăn cừu đã quá trưa rồi đấy
nâng cây gậy lên rồi ngắm nhìn trời mây
lùa đàn cừu đi kiếm tìm nguồn nước
sào sạc hai bên đường những nhành cây khổng tước
ánh mặt trời khuất sau những tán che
bỗng ở đâu có tiếng vo ve
giấc mộng kia đã nói trước điều gì sắp tới
nhưng chớ có ước có lại bầy cừu hỡi người chăn mê tối
sao ko ước có được cả kho tàng?
để nốt cuộc đời còn lại sống cao sang
tôi chẳng thiết những gì đa mang
thôi xin kiếu hỡi chú ong báo điềm hên hay xui ấy nhỉ
hãy bay đi và kiếm tìm mật trong hoa nhị
cùng gió xuân thả hồn tới muôn nơi
còn giấc mơ chỉ là giấc mơ thôi
ai ngờ đâu chúng biến thành sự thật
nói dứt lời cả bầy sói nhảy ra sớt mất con cừu béo nhất
rồi lần lượt chén hết cả bầy cừu
tôi đang lặng người ra và hết sức tư ưu
thì ánh sáng đã bừng lên trước mắt
nhưng lần này nào thấy bụt đâu
chỉ mình tôi trong căn gác ưu sâu
nắng chiều chiếu trên bài thơ cổ tích