Em cô đơn bay giữa những bụi sao
Mắt sắc quệt qua những thiên hà rực thắm
Em không được ai ưa em biết điều đó lắm
Khi màu da cam kia lại là trái tim em
Chiếc ghế nhỏ và căn phòng nhá nhem
Một mình em cùng những sắc màu tuyệt diệu
Bay trong không trung theo vô vàn nhạc điệu
Miệng mỉm cười vu vơ như hạnh phúc tột cùng
Trong đầu em không hề có hai chữ “lạnh lùng”
Xung quanh em là vô vàn tiếng hát
Vây quanh em là bầu không gian tươi mát
Vụ trụ này nằm gọn trong ánh sáng thơ ngây
Nào sao ơi cùng em hãy tới đây
Để toả sáng ngay giữa ngày dài rực nắng
Em có thể thấy tất cả mọi điều trong chìm lắng
Bằng tấm lòng vàng chan chứa vị đa mang
Đột nhiên vô cớ em cười vang
Tôi muốn được em sẻ chia phần vui vẻ
Em hãy dạy tôi cười với nhé
Một nụ cười thôi mà xoay chuyển cả tân tinh
Ánh nắng theo em bay cùng khắp hành tinh
Đối với em mùa nào cũng là mùa xuân cả
Mái tóc em như một rừng cây thắm lá
Đôi mắt em là hoàn cầu bao la
Khi xa em tôi luôn thấy diết da
Bài thơ này tôi viết chỉ bởi vì tôi viết
Gửi hoặc không gửi nào ai hay biết
Trong thăm thẳm kia em đã đọc trước mất rồi!!!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.