Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:40, số lượt xem: 37

Mỗi hạt Xưa tựa tiếng hát trong sương
Vỡ vụn Nay những mầm non ngày mới lạ
Để lòng Mưa âm thầm tỏ ngộ giữa đêm trường
Cho hồn Nắng rộn ràng đột nhiên reo giống mạ...!!!

Lạ một điều chưa ai âm thầm hoang hoải
Nhắn tìm Sao cho vực thẳm ngông cuồng
Người đắm chìm và đà trượt dài Dốc-doải
Tựa Hư danh trong từng tiếng hứa suông...!!!

Muỗng Bạch-thiện xin đưa ngay lên miệng
Liệng ân cần như chú Hổ đói vồ mồi
Rồi thả sức cùng chim trời bay liệng
Chẳng cần làm ăn mà vẫn được Dư dôi...!!!

Thôi chấm hết một bài thơ dài nữa
Vừa làm xong thì mẹ gọi dùng cơm
Nên có thể còn vài lỗi cần sửa chữa
Đành hẹn sau để ăn bữa ngọt thơm...!!!

Chớm gượng ép nên buông ngay chớ dại
Cả cõi Ta bà là Bong bóng Kim cương
Thời gian trôi như Ngựa phi nước đại
Liếm mật trên dao nên đứt lưỡi là thường...!!!

Dường nói thế nhưng vẫn còn Người hỏi:
“Vãng sanh có phải Chết không ta...?!”
Không phải thế là: “Sinh Làm Phật”
Hoá Vô Biên Thân Giữa Vô Tận Liên Hoa...!!!

Moá ơi...!!! Thế nên mừng vô hạn...!!!
Cười mà không ngậm miệng được răng...!!!!
Cười lăn lộn Cười lồng lên Mặt đất...!!!
Cười tan Mặt trời và vỡ cả Mặt trăng...!!!

Rằng như thế rất dễ dàng đấy nhỉ
Tổ Thiện Đạo đã nói rất rõ ràng
“Nam-mô” là chỉ cho Quy-mạng
“A-Di-Đà Phật” là Hạnh Ngài
Vì lẽ đó nên Tất nhiên được Vãng-sanh...!!!

Lành thay...!!! Lành thay...!!! Như Lai hát...!!!
Siêu thoát vút lên một câu ca...!!!
Là! Lá! La! Nam-mô A-Di-Đà Phật...!!!
Viên Mãn Pháp Giới Hằng Hà Sa...!!!