Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:38, số lượt xem: 37

Tự con thấy mình còn lầm lỗi
Nào dám mở miệng sửa sai ai
Khi chợt muốn phân trần đúng, sai
Con ngẫm lại, bình tâm mà im lặng

Mỗi ngày trôi, mà càng thêm lo lắng
Chuyện của đời dằn vặt thấy không vui
Chân thường tiến thì hôm nay hãy lùi
Để biển rộng trời cao ngay trước mắt

Bao sự việc thế gian chưa tận mắt
Lại tưởng tượng về muôn thứ mông lung
Một cuộc đời gian khó muôn trùng
Trong khoảng khắc tan ra thành ảo mộng

Nhìn vào gương, con đây ư? Chẳng giống!
Không thể nào cưỡng lại thời gian
Bốn mùa trôi vần vũ tuần hoàn
Trong chớp mắt vô thường gõ cửa

Mới thanh xuân hôm nao tim nhén lửa
Mái đầu xanh đà trắng cánh hạc xa
Tâm hồn tươi bỗng xế bóng chiều tà
Màu mắt đen cũng nhoà đi biển lệ

Loay hoay hoài câu hỏi vì sao thế?!
Mà chẳng quay đầu quán chiếu tự tâm
Thời gian trôi lặng lẽ âm thầm
Trong mỗi khoảnh khắc ngàn sát na sinh diệt

Lặng yên nhìn dòng đời trôi mải miết
Rồi một ngày cũng chợt ngộ ra
Liền tạm biệt thế giới Ta Bà
Con Nam mô A Di Đà Phật