Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 17:47, số lượt xem: 27

Đó mùa xuân rộn ràng ngưỡng cửa
Đó chồi non lấp ló trên cành
Đó tình thương rộn những màu xanh
Một tương lai, một chân trời bát ngát

Trên con đường trẻ em ca hát
Lúa và bông rộn những sắc hương
Dẫu lo âu về một lẽ vô thường
Nào kìm được lòng vui khi Tết đến

Trên ban thờ mẹ thắp bao ngọn nến
Dệt bầu trời khuya lóng lánh những thoi sao
Mọi người đang tíu tít ra vào
Chợt nhớ năm nao bốn bề tiếng pháo

Năm mới về những ai mua quần áo
Một mùa vui sung sướng lẽ giản đơn
Nhà nhà trang hoàng tươi mới bao màu sơn
Bươm bướm tung bay vờn hoa ngoài đồng nội

Nỗi niềm trải xin người đừng từ chối
Hãy mở lòng mình về với bao la
Dầu quá khứ vẫn còn những thiết tha
Dầu hiện tại qua đi trong nháy mắt

Nhưng khi niềm yêu ánh lên trong vắt
Như nụ cười của đứa trẻ sơ sinh
Ta dường như chưa hề rõ hài hình
Niềm hạnh phúc dâng trào trong cuộc sống!

Ta bơ vơ chập chờn trong giấc mộng
Sự hoài nghi vơ vẩn những con đường
Bỗng đâu đây thơm ngát một mùi hương
Gọi ta đến cửa Không cầu nguyện

Mỗi cuộc đời là biết bao câu truyện
Trùng và điệp như sóng cả khơi xa
Một cánh chim âu trắng bay qua
Như hi vọng của con tàu Vận Mệnh

“Hãy tin tưởng đi nào!” - trái tim ra lệnh
Bộ não cười nhút nhát cứ tính toan
Để rồi khi chớp mắt nỗi bàng hoàng
Niềm âu lo sớm muộn thành sự thật!

Xiết bao chân trời ta đánh mất
Xiết bao do dự với ngày xanh
Chợt mùa về trong một thoáng thiên thanh
Ta liền ôm hết mọi ước ao diệu vợi

Trong khi mơ ta đã chờ đã đợi
Hoàng hôn buông tầm tã những cuộc vui
Bao khát khao cùng nước mắt sụt sùi
Chôn vùi ta trong cuộc đời yếu đuối

Ta biết rằng không bao giờ là cuối
Bút vẫn sa, mài miệt những vần thơ
Con mã mãi vẫn đi mà chưa hết bàn cờ
Để mặc tình cho đôi chân rời rã

Ta ẩn mình trong cơn mưa tàn tạ
Nét cọ buông mù mịt tâm hồn
Giữa thẳm sâu bao tăm tối vùi chôn
Đã tới ngày trở về ánh sáng

Ta bước đi phiêu bồng và lãng đãng
Biết bao nhiêu giai điệu đã hoài thai
Cớ sao lòng vẫn chưa thể nguôi ngoai
Tám ngọn gió làm Tâm mình xao động

Ta biết rằng nhân sinh như huyễn mộng
Nguyện trở về bên mái ấm Kim Cang
Chấm dứt hết bao ngày dài lang thang
Để ngồi lại viết điệu vần thơm ngát

Giữa cuộc đời bao niềm thương dào dạt
Cho ta thêm yêu mến những bài ca
Mỗi tâm hồn như là một đoá hoa
Cần chân lý như là cần ánh nắng

Rồi khi cuộc vui đã về trong chìm lắng
Ta lại ôm một niềm nỗi bâng khuâng
Ta bay lên giữa không gian lâng lâng
Cả vũ trụ như xoay tròn trước mắt

Những lý thuyết dài dòng đâu nắm bắt
Được chút gì tinh tuý của Con Vần
Một con người sống biết chữ Nhân
Vốn dĩ là cần nên hành Thiện

Những cãi tranh cùng xôn xao luận biện
Thôi thà rằng đi dạo thật thảnh thơi
Để hồn một lần nữa chơi vơi
Hoà Tâm mình vào vần Kinh Bát Nhã

Thoảng đâu đây mùi hoa xứ lạ
Dẫn người đi qua cánh cửa thiên đường
Trên cành cây lóng lánh những giọt sương
Làm sao biết rằng mình đang sống?

Giống như là đi trong giấc mộng
Gặp bao người, đi qua những kì quan
Qua hoang vu của gió nội mây ngàn
Qua sa mạc, qua rừng sâu, qua băng tuyết
Qua biển xanh, qua cánh đồng kể truyện
Mỗi bông lúa kể lại cuộc đời mình
Lúc còn là một hạt giống xinh xinh
Được chim sẻ ngậm đưa đến nhà anh Phắt
Bà mẹ ghẻ bắt anh phải nhặt
Thật là nhanh những hạt giống kia
Khỏi đám vừng bằng một cái thìa
Rồi chìa tay chịu đòn ba bốn bận

Ngoài sân nhà anh có hai cây mận
Phắt đà ra treo võng nghỉ ngơi
Ngẫm về người và ngẫm về đời
Ngẫm về mình hẩm hiu số phận
Lòng bỗng trào lên niềm bi phẫn
Bỗng đâu nước mắt đã tuôn ra
Hát to lên một bài bi ca:
- Hỡi Bụt ơi người chăng có biết?!
Tâm sự con một người da diết
Ngóng trông Người như đêm ngóng ban mai
Con chẳng biết mình ở đâu sai
Mà phải chịu bao tủi hờn, oan trái...?!

Bụt liền thương anh chàng nên lại
Bảo anh hãy lấy con gà này
Rồi đem vào rừng và thả nó bay
Khi quay lại sẽ thấy điều kì diệu

Phắt nghe lời Bụt đâu lạc điệu
Lên đường đi đến khu rừng bên
Tự nghĩ mình đã gặp điều hên
Nên bước chân trở nên sung sướng

Đường đi qua hang sâu muôn trượng
Vượt qua bao năm tháng bể dâu
Khi tóc anh đã bạc trắng trên đầu
Anh đã thả được chú gà về rừng của nó

Quay lại thấy những hạt giống trên thảm cỏ
Đã mọc thành bát ngát cánh đồng
Còn chiếc thìa và cây mận bên sông
Giờ đây đã trở thành cổ tích

Anh liền gặp lại Bụt với lời đùa thích
Rằng anh đà hiểu giấc mộng đời
Chẳng khác gì những đám mây trôi
Chẳng khác gì ánh sương và điện chớp

Hành uẩn như sóng kia lớp lớp
Cuốn đời người vào những nỗi niềm ai
Dù chẳng biết là đúng hay sai
Lại trở về với hai bàn tay trắng

Một hạt giống reo trồng trong lẽ lặng
Tới mai kia thành vô số cánh đồng
Một ước nguyện trong cõi hư không
Tới mai kia viên thành Chánh Giác

Phật với Ta tuy hai mà không khác
Chỉ cần người mau sớm ngộ ra
Hãy tạm biệt thế giới Ta-Bà
Con Nam-mô A-Di-Đà Phật

Lời niệm Phật như là đường và mật
Ngọt ngào sao và âu yếm làm sao
Tuổi trẻ của ta tuổi trẻ của anh hào
Cuối cùng đã được về bên Chánh Pháp

Bao bài thơ ghi trên giấy nháp
Rồi cuối cùng cũng được mang in
Chúng ta sống cần có niềm tin
Vào con người, vào những điều tốt đẹp

Viết tới đây tôi đà xin phép
Trao một nụ cười và chúc bạn ngủ ngon...:)))