Du tử đi lầm lối tối tăm
Cùng đường mạt vận mấy chục năm
Ăn xin khắp chốn bao đau khổ
Chẳng biết quê đâu để về thăm...!!!
Chăm sóc cha người có mấy trăm
Cận thần Quan lại biết bao lăm
Những tưởng Hai người không gặp nữa
Ai ngờ trăng khuyết lại nên Rằm...!!!
Nắm hạt Sương tàn đoá cỏ may
Du tử lại đi ngang chốn này
Nay nhìn cha mình như người lạ
Ngài ngồi vời vợi cao quý thay...!!!
Ngày ngợ Đêm mơ được gặp con
Này nhìn thấy nó quá vẹn tròn
Vừa sai người rước về Tình-trọn
Con Ngài đã về thật Sẻ-son...!
Mon men tới gần để xin ăn
Vừa thấy người đến đã lăn tăn
Tưởng họ bắt mình do sai quấy
Du tử sợ quá chạy Vắt-vằn...!!!
Căn bản là chưa được thích nghi
Với sự sang giàu nên chuồn đi
Du tử cứ nghĩ mình cùng khổ
Câu truyện này sao thật lâm ly...!!!
Vì thế Cha Người để Người qua
Tới nơi quét dọn hót phân cho
Du tử dần đã quen công việc
Cha người phương tiện đến dặn dò...
Trò truyện rằng Ngươi phải thật chăm
Răm nghe lời ta để làm ăn
Nay ta nuôi dưỡng ngươi chu đáo
Du tử lắng nghe rất mạ-mằn
Lằn qua tháng năm dấu thiên di
Cha Người đã sắp phải ra đi
Tập hợp mọi người lại bàn việc
Để lại gia sản lúc đương thì...!!!
Thi nhân viết trọn xong bài thơ
Du tử đã nhận Cha của Người
Giờ đây lấy gì ra làm cớ
Để tất cả đọc xong cùng... Cười...!?
Mười điểm cho Người niệm Phật chuyên
Thôi nay con bớt nói huyên thuyên
Duyên Nam-mô A-Di-Đà Phật
Xin mời mọi người hãy lên Thuyền...!!!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.