Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 19/04/2026 15:01, số lượt xem: 57

Bao ngoan ngoãn thuở ấu thời quên lãng
Giờ đây Minh hư đốn làm sao
Chơi điện tử thâu đêm suốt sáng
Khiến mẹ Hương buồn khổ thức thao

Minh cứ hẹn với Tùng và Đức
Rồi sớm mai đạp xe sang nhà
Tuổi còn trẻ chẳng bao giờ đuối sức
Ôi trời ơi có biết chăng là?!

Quá cấp ba vẫn cứ mải mê
Những đêm nào mà dài lê thê
Nằm ngủ không được ngồi đọc truyện
Minh nghiên cứu triết học chán chê

Nhưng những điều anh ta đọc có thật?
Hay chỉ do tác giả tự nghĩ ra
Vì lời khen như đường và mật
Ai nghe xong thì chết người ta

Nên Minh quyết định thực hành điều anh đọc
Đạo đức trong triết học của Kant
Mọi kinh nghiệm đều bắt đầu từ hành động
Làm đi thôi kẻo hết thời gian

Minh bắt đầu ra quán net sống
Anh ăn trộm xe đạp mỗi ngày
Xem lương tâm của anh có nhắc
Để tự lòng anh thấy thẳng ngay

Bán xe đạp 200k một chiếc
Có tiền trả net và đồ ăn
Anh chơi dota ngày đêm mải miết
Và đọc triết hằng đêm trở trăn

Anh cứ nghĩ suy về nhân loại
Tại sao anh lại là con người???
Những thiên tài đã đổi thay thế giới
Anh thỉnh thoảng cứ mỉm miệng cười

Thế rồi tháng năm trôi như thế
Anh gầy đi và mắc bệnh tâm thần
Cứ gọi điện cho Tùng kể lể
Thế là hai đứa ngày một thân

Anh muốn tìm một người tri kỷ
Anh đọc Kiều và ngẫm bể dâu
Thế gian kia dẫu vạn điều von ví
Tri âm! Bạn hiền! Người ở đâu???

Thế là anh lên đường đi phượt
Chỉ đem theo một cây vĩ cầm
Đựng trong chiếc túi xanh rách rưới
Một đêm trời đổ mưa ầm ầm

Anh chẳng biết anh đang ở đâu
Trên triền đê vào giữa đêm thâu
Cứ suy nghĩ mãi về triết học
Chân lý kia chỉ trong một câu

Câu ấy sau này anh nhận ra
Thiên tài ý tưởng những nở hoa
Con người là một điều bí ẩn
Nên sống mặn mà chớ qua loa

Qua một lúc mưa tầm mưa tã
Anh ướt sũng và lạnh run người
Khi trời không có dấu hiệu tạnh
Anh liền mặc áo mưa và cười

Anh cười sấm chớp cũng cười theo
Ha! Ha! Hê! Hê! Anh hò reo
Anh nâng tầm nhận thức nhân loại
Chợt trong bụng anh lại đói meo

Sức sống thanh niên thật mãnh liệt
Rồi cuối cùng anh cũng vượt qua
Bao khổ sở, điên rồ và đói rét
Muốn nên người phải trải nhiều phong ba

Anh lặng lẽ trở về nhà với mẹ
Người tụng nhiều biến chú Dược Sư
Và để trước bàn thờ cốc nước
Đưa Minh uống để Minh khỏi hư

Có nhiều truyện trong đời xảy ra
Có bao điều xảy đến với ta
Nếu chưa trải nghiệm sao thấu hiểu
Chưa hiểu sao khởi lòng vị tha???

Về nhà xong Minh lại ra quán net
Giờ đây anh đã mất trí hoàn toàn
Nghĩ mình là một nhân vật ảo
Quên hết cả buồn lẫn lo toan

Minh yêu đơn phương một nàng thơ diệu vợi
Người giờ đây đã có ba con
Minh tự hứa dùng suốt đời chờ đợi
Chỉ có niềm tin là mãi còn

Thế là Minh cứ chơi điện tử
Cứ giải cứu thế giới hằng đêm
Được các bạn tôn vinh đề cử
Thằng này là linh hồn của team

Chuyện gì đến rồi cũng phải đến
Minh phải vào bệnh viện tâm thần
Chia tay các bạn và sự nghiệp
Một cầu thủ đã phải rời sân

Anh bị đói và nhốt lại hằng đêm
Bác sĩ trói lại khi lên cơn
Giờ anh muốn hát cho thật đã
Còn ngẫm làm sao lẽ thiệt hơn???

Thế là anh cứ thế mà hát
Hát hết bài này tới bài kia
Khát thì uống nước rồi hát tiếp
Cũng là một cách để sẻ chia

Anh hát cho bệnh nhân khác nghe
Vốn dĩ chẳng gì phải dấu che
Chúng ta đều chung một bệnh viện
Cậu buồn thì đã có mình nè

Rồi anh ngồi thiền dưới cột nhà
Chợt nghe ai đọc kinh Bát Nhã
Lúc đó anh nghe chẳng hiểu gì
Chỉ cảm thấy lời thật sâu sa

Thì ra vị sư tu thiền na
Tu lâu nên gặp phải cảnh ma
Nên giờ cũng ở trong bệnh viện
Vốn dĩ có duyên mới gặp mà

Anh nghe nhưng chưa hiểu được ngay
Thấy lời thăm thẳm, thâm thuý thay
Một mai ra viện anh ngồi tụng
Tạ ơn Bồ Tát viết Kinh này

Rượu nào cuối cùng cũng hết say
Buồn chi cho khổ một đời trai
Nàng đã cưới thì yêu người khác
Không được thì thôi không van nài

Thế là anh quyết chí học đàn
Ra đứng công viên kéo thật vang
Cho người qua lại đều nghe thấy
Mặc mưa dầm dề, nắng chói chang

Rồi vào một ngày nọ lang thang
Lạc đến cửa chùa anh rẽ vào
Thỉnh về bao nhiêu là kinh sách
Về anh giở ra đọc xem nào

Ôi chao! Phật Pháp nhiệm mầu thay!
Từ vô thỉ kiếp gặp vận may
Đến nay mới được duyên lành trổ
Mới biết lẽ Đạo huyền vi này

Thế là anh đà tinh tấn tu
Quyết chí sửa lỗi tháng năm qua
Sám hối tẩy trừ bao tâm xấu
Anh sẽ là một người tốt mà

Nếu thật lòng mình đã tỉnh tu
Dẫu bao gian khó cũng không từ
Biết lỗi mà sửa là thiện nhất
Anh lại muốn trở thành nhà sư

Anh cạo đầu cho giống tỳ kheo
Nhưng than ôi nghiệp cũ vẫn đeo
Tu đâu phải chỉ tu cái vỏ
Thế là mèo vẫn lại hoàn mèo

Vài tháng sau tóc mọc dài ra
Cư sĩ không cần phải như sư
Thôi thì nghệ sĩ vẫn để tóc
Còn việc xuất gia mãi chần chừ

Không đủ phước lành nên ở nhà
Niệm Phật một ngày sen nở hoa
Di Đà sẽ rước về Tịnh Độ
Cuộc đời này rồi sẽ chóng qua

Còn đây nỗi niềm với thiết tha
Xin buông cho hết nghiệp Ta Bà
Để tinh tấn hơn mà Niệm Phật
Đường về Cực Lạc chẳng còn xa

Còn bao bản đàn và tình ca
Sáng tác cho Vân thuở thiếu thời
Xin đem trả về cho chiếc lá
Một sớm xanh tươi một chiều rơi

Một đời tuổi trẻ được mấy khi
Nhắm mắt buông tay mà ra đi
Vãng sinh Tịnh Độ thành Thượng Thiện
Lưu luyến thế gian này làm gì

Con nay xin nguyện quyết tu hành
Giữ gìn phẩm chất thật cao thanh
Ngũ dục, lục trần thời đoạn hết
Muôn sự từ Tâm mà thông hanh

Con nay nguyện độ hết chúng sinh
Bồ Đề Tâm phát chớ chần chừ
Bao nhiêu điều thiện xin làm hết
Bao nhiều điều ác sẽ đoạn trừ

Bố Tát hay thị hiện nghịch duyên
Cho người tinh tấn lúc truân chuyên
Nhân sinh như vậy từ vô thỉ
Cùng nhau chung lên Bát Nhã thuyền

Truyện này Minh viết trong đêm thâu
Mong mọi người đọc cùng nhận ra
Điều Minh nhận ra xin chia sẻ
Con xin Mô Bụt A Di Đà