Cho ta biết khoảng trời nào sợ hãi
Để chu du qua khắp khoảng bao la
Hỡi những niềm xa xôi thừa thãi
Hãy nắm tay khi người đến tìm ta
Sao biết được khi nao vô vọng
Niềm ưu tư toả sáng tới Chân Như
Chỉ muốn đứng giữa hoang vu cao giọng
Chỉ muốn xuất gia và trở thành sư
Hoang hoải lắm từng ngày qua vội vã
Không thể tưởng lẽ sự sự viên dung
Thôi lại đắm mình vào thơ ca cho đã
Để dâng đời bao lý tưởng oai hùng
Nắng chiếu rát mắt ngồi mơ mộng
Gạch ngói tiêu điều lũ quỷ ma
Ngày chứa chan bao thương yêu rãi rộng
Ôi trời ơi có biết chăng là!?
Mở lòng mình tâm Bồ Đề một sớm
Mà chưa quên sóng cả với biển khơi
Công mẹ hiền đã nuôi mình khôn lớn
Đã ba mươi tuổi đầu vẫn ham chơi
Những giọt mật lời khen tươi mới
Mời mọi người bao bữa đợi cơm chờ
Lặng nghe tiếng chân người đi tới
Thăm thẳm tận cùng những bờ bến hoang sơ
Làm sao hát bài ca chân lý
Mỗi giai điệu đều ngân tới vô biên
Làm sao cảm nhận lời lý trí
Bằng trái tim trong trắng như nhiên
Cùng bước tới niềm thương trong vắt
Bằng cách niệm câu chú thần kỳ
Bao đau thương trong hồn chợt tắt
Lại phiêu du cùng ngày tháng vân vi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.