Ngày ấy cứ ngỡ duyên không thành
Lại đâu có ngờ vướng nhân duyên
Nhớ nhau cứ thế tim da diết
Đêm nào cũng thế tìm thiết tha
Rồi đâu có ngờ đêm nắng hạ
Hoài niệm cứ thế để trôi xa
Mong sao ta sẽ không còn nữa
Chờ mong giữa trời lắm phong ba
Nụ hôn giữa trán rồi xuống má
Cười ngượng khiến ta ngớ người ra
Ấy mà em đã xoá phai nhoà
Khiến ta vỡ oà cùng câu ca
Ta chẳng thiết tha với đời nữa
Phải làm thế nào mới xua tan
Ngẩn ngơ mãi với những chất chứa
Ngơ ngẩn như giữa một rừng hoa
Hoá ra trong ta quá đong đầy
Lòng nhiều chất chứa tựa như mây
Mang bao nhiêu đây cũng không đếm
Một kiếp như vậy có phải đầy
Duyên kiếp hữu hảo trao bước ngoặt
Kiếp này thắt chặt với nhân duyên
Mộng này tiệt nhiên coi như phiếm
Mơ này cứ chiếm những ưu phiền
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.