Thu ngả màu buồn khi chiều tà
Đến lưng chừng đồi nhìn hàng hoa
Rồi sẽ ra sao khi hoa héo
Hoa héo đi rồi còn luyến lưu?
Đã được những gì khi xuân đến?
Dần lại muốn hỏi hạ chờ chi?
Nhạt nhoà gì không miền ký ức?
Phai liệu có hay vẫn đậm màu?
Trong lòng tôi vẫn còn thổn thức
Gió nhẹ man mát thả hồn trôi
Chiều hôm ấy sao nhớ thật rõ
Vương vấn ít nhiều ngày gặp nhau
Trong ánh mắt ấy thật khó vẽ
Lòng này cứ ngỡ đã hẹn duyên
Tình này đã bị rơi vào đấy
Ai mà nhìn thấy cũng giống thôi
Mang hết đem tất điều tôi có
Chút tình ít ỏi chờ hồi âm
Tình anh thuộc về người rồi đấy
Anh giờ không biết.. Làm gì đây...
Ơ thờ cho qua kệ mấy kí
Thờ ơ cười trừ chuyện mấy câu
Đợi bao lâu anh còn không đếm
Mong đến nỗi chẳng còn bận đêm
Em như ngôi sao trên cao
Có bao nhiêu kẻ ước ao lấy về
Còn anh là ngọn cỏ cô liêu
Thương em khó nói vì chưa có gì
Anh chỉ ngắm nhìn thôi sao...
Nhiều khi thấy cố như bao kẻ ngoài
Hay hỏi với gió kèm mây
Không bằng cố lấy một lần xem sao
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.