Mùa hè đốt cháy những giấc mơ
Thu hết hồi về nơi cõi trời
Nhẹ như lông hồng mỗi ngày mới
Nhàng nhàng thong thả chẳng lắng lo
Để khi thấy vắng mới đau nhói
Hoàng hôn nỗi niềm sực nhớ ra
Hôn lay qua rồi mai lại thế
Buông nhau xa rời chờ nắng lên
Ánh trăng đêm hè vọng nỗi nhớ
Sao hà cớ gì lại là tôi
Trên cao đâu thấu những ngày vắng
Trời ơi ngày ấy thấy mà vui
Mỗi người một khoảng trống riêng biệt
Anh thấy chẳng buồn dù cô đơn
Cô đơn chẳng sợ như em nghĩ
Đơn giản vì đã thấy quen rồi
Đông đúc dòng người cảm thấy trống
Phong ba một dải quãng đường kia
Lạnh lẽo gì đâu khi cảm thấy
Giá mà hồi ấy chẳng quen nhau
Những lần nhớ lại chỉ đem cất
Nỗi niềm chất đống với hàng thư
Nhớ ai chỉ biết lặng hồi ký
Mong ý như thơ không hững hờ
Người thì chờ người thì vu vơ
Liệu thu lay đến nơi người ở
Chờ trông để rồi đêm lại nhớ
Hay trong cơn mơ tôi tìm chờ
Như là tiệt nhiên phải gặp gỡ
Một đời như thơ thật thẫn thờ
Giấc mộng thôi sao mà cứ ngỡ
Mơ mộng không ngừng để ngẩn ngơ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.