Mùa nào ta sẽ lại đàm tiếu
Thu hạ đông xuân ôi tiêu điều
Khẽ khàng nói nhỏ rằng nhớ lắm
Lay thêm đôi lần có được không
Cùng cực đau đớn trong ngày tháng
Hoàng thấy vắng lặng mỗi lần côi
Hôn môi thơm má mỗi buổi sáng
Buông bỏ sao được giấc mơ tôi
Ánh dương phản chiếu biển hồ trắng
Sao thấy trống vắng ở bên trong
Trên cao đâu thấu những sầu lắng
Trời ơi nỗi buồn mộng thiên thu
Mỗi lần như thế chỉ muốn thiếp
Anh tiếp sao đây vì vướng tình
Thấy nụ cười em dần hiện hữu
Buồn anh chợt tắt thấy nhớ nhung
Đông miên mộng mị nơi miền toạ
Phong tín nhân quả tái ngộ luân
Lạnh lẽo tình tứ tâm ai tấu
Giá đáo báo nhiên sâu chữ tình
Cùng nhau băng qua con sông ấy
Nỗi niềm chất đống tựa như băng
Vương lên trên vai hai từ gánh
Vấn lại đằng ấy người là ai
Người về liệu rằng người còn nhớ
Liệu rằng còn nhớ câu chuyện từng
Thương thầm trộm nhớ miệng chưa mở
Nhớ lại đến giờ thấy chơ vơ
Hay cho ta một lần gặp gỡ
Như là đứa bé mở hồn nhiên
Mộng nhiên hiện hữu điều thầm kín
Buồn phiền gạt sạch tuổi thần tiên
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.