Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 29/11/2025 19:59
Chắt ơi, cậu ở đâu
Bây giờ đâu, ơi Chắt
Cứ nghe lùa gió bấc
Lại nhớ cậu lạ lùng.
Nhớ cái đêm mưa phùn
Cậu ghé mình chốc lát
Mà bừng lên tia chớp
Rực cháy cả lòng mình
Khi giọng cậu mông mênh
Chuyện Bác Hồ ra trận.
Hai đứa chung tổ Đảng
Cùng lúc đi chiến trường,
Cậu lên Cao Bắc Lạng
Mình vào Bình Trị Thiên
Vào chính ngay quê cậu.
Hai năm xa cách liền,
Mà cậu không kịp hỏi
Làng cậu giờ ra sao
Cậu chỉ còn kịp kể
Gặp bác giữa chiến trường,
Bác thức suốt hành quân
Lửa hồng Bác soi toả
Lán nhỏ tụ tình thương.
Từng lời cậu xốn xang
Mình uống sao cho thoả
“Đêm nay Bác không ngủ,
Ôi Đêm nay… Đêm nay!...”
Tên Bác vang trống trận
Gọi bút mình xông lên
Cũng những giờ chiến thắng
Cháy ruột mong Bác vào…
Càng viết càng ấm ran
Bút mình tràn mạch suối
Ôi, đầu bút cháy mãi
Một cảm giác rưng rưng
Bác mình sao ấm thế.
Mình thầm kêu! Bác ơi!
Mà ngỡ như gọi mẹ.
Một ánh lửa ngời ngời
Đưa mình hoà vào Chắt…
Một đêm thức bên Bác
Một đêm hoá một đời
Một đời thành vĩnh viễn.
Bài thơ ra tiền tuyến
Đêm nay Chắt ở đâu?
Cao Bắc Lạng, Tây Bắc
Hoà Bình đến Điện Biên…
Hành quân trong lòng Bác
Muôn thuở anh đội viên
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.