Anh đội viên thức dậy
Thấy trời khuya lắm rồi
Mà sao Bác vẫn ngồi
Đêm nay Bác không ngủ.

Lặng yên bên bếp lửa
Vẻ mặt Bác trầm ngâm
Ngoài trời mưa lâm thâm
Mái lều tranh xơ xác.

Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm.

Rồi Bác đi dém chăn
Từng người từng người một
Sợ cháu mình giật thột
Bác nhón chân nhẹ nhàng.

Anh đội viên mơ màng
Như nằm trong giấc mộng
Bóng Bác cao lồng lộng
Ấm hơn ngọn lửa hồng.

Thổn thức cả nỗi lòng
Thầm thì anh hỏi nhỏ:
- Bác ơi! Bác chưa ngủ?
- Bác có lạnh lắm không?

- Chú cứ việc ngủ ngon
Ngày mai đi đánh giặc!
Vâng lời anh nhắm mắt
Nhưng bụng vẫn bồn chồn.

Không biết nói gì hơn
Anh nằm lo Bác ốm
Lòng anh cứ bề bộn
Vì Bác vẫn thức hoài.

Chiến dịch hãy còn dài
Rừng lắm dốc lắm ụ
Đêm nay Bác không ngủ
Lấy sức đâu mà đi!

- Lần thứ ba thức dậy
Anh hốt hoảng giật mình
Bác vẫn ngồi đinh ninh
Chòm râu im phăng phắc.

Anh vội vàng nằng nặc:
- Mời Bác ngủ Bác ơi!
Trời sắp sáng mất rồi
Bác ơi, mời Bác ngủ

- Chú cứ việc ngủ ngon
Ngày mai đi đánh giặc
Bác thức thì mặc Bác
Bác ngủ không an lòng

Bác thương đoàn dân công
Đêm nay ngủ ngoài rừng
Rải lá cây làm chiếu
Manh áo phủ làm chăn...

Trời thì mưa lâm thâm
Làm sao cho khỏi ướt
Càng thương càng nóng ruột
Mong trời sáng mau mau.

Anh đội viên nhìn Bác
Bác nhìn ngọn lửa hồng
Lòng vui sướng mênh mông
Anh thức luôn cùng Bác.

Đêm nay Bác ngồi đó
Đêm nay Bác không ngủ
Vì một lẽ thường tình
Bác là Hồ Chí Minh.


1951

Nguồn: Thơ Việt Nam 1945-1975, NXB Tác phẩm mới, Hà Nội, 1976

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (19 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

Nhớ lại bài Đêm nay Bác không ngủ...!

Hôm qua, lang thang trên đường về tự nhiên mình lại nhớ một câu trong bài này, trước đây mình đã thuộc lòng nhưng vì lâu không nhắc lại trí nhớ. Mình đã đọc đi đọc lại mà không khớp được. Quyết tâm sáng nay phải tìm được để đọc nhớ lại cho yên tâm và thêm thấm về tình yêu quê hương, con người của Hồ Chí Minh cũng như những lời thơ giản dị mà tác giả đã viết nên để thế hệ chúng mình hiểu về Bác.
Những bài thơ viết về "mong manh áo vải" sẽ vẫn mãi sống trong lòng thế hệ trẻ Việt Nam các bạn ạ.
Mình đã đọc và đã thuộc nhiều thơ về Bác rồi và sẽ còn đọc nhiều nữa để không quên.
Cảm ơn Vanachi nhiều nhé.
VVA

63.67
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Trả lời câu hỏi

Bạn ơi, vì lần thứ 2 tác giả thức dậy nhưng còn mơ màng, cái chỗ mà: Anh đội viên mơ màng...... Bóng Bác cao lồng lộng..... Đó là tác giả đang nói đến lần thứ hai đó!!! Vì thức dậy nhưng còn đang mơ màng nên tác giả không tả kĩ thôi!!!!


Bạn không hiểu chỗ nào thì cứ hỏi nhé, nếu được mình sẽ trả lời!!!
63.33
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Trả lời

Bài thơ nói về sự yêu dân như con của bác, nói về sự gần gũi của bác đối vs nhân dân (anh bộ đội trong bài tượng trưng cho người dân vn) đồng thời cũng thể hiện sự kính trọng, yêu thương của nhân dân đối vs bác

54.80
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Trả lời

Bởi vì lần thứ 2 anh thức dậy cảnh tượng cũng như lần thứ nhất nếu lặp lại như vậy 3 lần trong một bài thơ thì bài thơ bị lặp lại nhiều dẫn đến không hay

44.50
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Đêm nay bác không ngủ

Vì lần 2 chỉ lặp lại y như lần thứ nhất bạn ạ =)))))

42.25
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Phương Nhi

Bài thơ này đúng là rất cảm động

63.67
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Mình có thể hỏi ý nghĩa của bài thơ này được không ?

Bạn có thể cho mình biết ý nghĩa của bài thơ này có được không ?

43.75
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Trả lời nèeeeeeee

Vì đó là dụng ý nghệ thuật của tác giả:làm cho ý thơ tập trung hơn và hình tượng của Bác nổi bật hơn

82.38
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Kể lại nội dung bài thơ đêm nay bác không ngủ

Sau những ngày hành quân vất vả, đơn vị dừng chân ở một cánh rừng và ghi lại trong túp lều tranh trống trải, đơn sơ.

Hôm đấy trời mưa lâm thâm, những hạt mưa dày phủ lên trên mái lều. Gió lùa qua khe cửa, rút từng hồi, hú từng cơn. Không gian lạnh tái tê, thỉnh thoảng có những làn gió thôi vào lạnh buốt như cứt da cắt thịt, Đêm tối sâu thăm thẳm, đêm đã khuya, các anh chiến sĩ đều đã ngủ sau.

Bên bếp lửa, Bác vẫn thao thức chưa ngủ. Ánh lửa bập bùng, ngọn lửa hồng cháy rực sưởi ấm, xua tan đi cái lạnh giá của mùa đông. Dáng Bác ngồi trầm ngâm, vẻ mặt suy tư nghĩ ngợi. Bác mặc bộ quần áo xanh đã sờn, bạc màu theo thời gian.

Người đã già đi nhiều, đôi mắt sáng như sao đã có nhiều nếp nhăm, thâm quầng trũng sâu của những đêm thao thức không ngủ.

Bác cho thêm củi vào lửa, tiếng nổ lách tách, bếp lửa hồng rực lên. Rồi Bác đứng lên đến chố các anh ân cần, nhẹ nhàng đặp lại chăn cho từng người. Bác nhón chân nhẹ nhàng sợ các anh thức giấc. Bác yêu thương, lo lắng cho các anh bộ đội như tình cảm của người Cha đối với các con. Chợt, một anh đội viên thức dậy, thấy Bác vẫn chưa ngủ thổn thức cả nỗi lòng anh hỏi nhỏ “Bác ơi, sao bây giờ Bác vẫn chưa ngủ, ngoài trời vẫn mưa, Bác có lạnh không?”

Giọng Bác ấm áp, hiền từ nói: “Chú cứ việc ngủ ngon, ngày mai còn đi đánh giặc, chú không phải lo đâu!”.

Anh nhỏ nhẻ: “Vâng ạ, nhưng trong lòng vẫn bồn chồn”.

Được ở bên Bác anh bộ đội cảm nhận tình yêu thương bao lao vô bờ bến còn ấm hơn mọi ngọn lửa. Chiến dịch vốn còn dài, còn nhiều gian khổ, khó khăn, đường đi thì hiểm trở, lắm dốc, lắm ụ. Bác không ngủ lấy sức đâu mà đi? Cuộc kháng chiến còn trường kì, vì vậy Bác không thể ngủ được.

Gà đã gáy canh ba, rừng khuya sâu thăm thẳm, vắng lặng, vậy mà Bác vẫn chưa ngủ. Thức dậy sau lần thứ ba, anh đội viên hốt hoảng giật mình vì Bác vẫn chưa ngủ. Bác vẫn ngồi đó, vẻ mặt đinh ninh, chòm sâu im phăng phắc. Anh đội viên quá lo lắng, nằng nặc mời Bác ngủ: “Mời Bác ngủ Bác ơi, trời sắp sáng rồi”

Lần này, Bác mới thổ lộ rõ tâm tình của mình: “Chú cứ việc ngủ ngon đi, Bác thức thì mặc Bác, Bác mà ngủ thì thấy không anh lòng, Bác lo cho dân, cho nước, lo cho các anh đối mặt với nhiều khó khăn” “Bác lo cho đoàn dân công phải ngủ ngoài rừng không đủ chăn chiếu, trời thì mưa rét làm sao cho khỏi ướt” Bác chỉ mong trời mau sáng để các anh đỡ lạnh. Giọng nói của Người xót xa đầy yêu thương.

Anh đội viên cảm động, thức luôn cùng Bác. Bên ngoài, trời sắp sáng, bếp lửa cũng sắp tàn. Vậy là trọn cả một đêm Bác không ngủ.

Tấm lòng của Bác bao la, rộng lớn như biển cả mệnh mông. Suốt một đời Bác vì dân vì nước, hi sinh hết thảy chỉ quên mình. Em rất yêu quý và kính trọng Bác – vị cho già kính yêu của dân tộc.

Đêm nay chỉ là một trong vô số đêm Bác không ngủ nên đối với Bác chỉ là lẽ thường tình.

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (19 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]