Tặng David P--B

Tầm mắt dõi theo, dải đất này
Trườn lên, uốn xuống, nếp vần xoay
Tựa bờ mông mịn gã khổng lồ
Thưở trẻ. Nơi bờ nôi nép nhỏ
Gạch gốm sờn màu, phai sắc vôi
Hoá thành nâu đất, lặng chờ trôi
Một thế kỷ nữa đến nơi đây.

Nhài sao cùng những gốc nho gầy
Chiếm cứ vùng đất bóng ma đầy
Để bóng hồ im, lời thầm thĩ
Bí mật tuổi thơ, chuyện cựu kỳ.

Trên tường thạch cao góc nhà tranh
Gương mặt ngày xưa hiện rõ hình
Vốn quen hơi lạnh phủ lâu đài
Nay liếc khinh khanh khinh miệt hoài
Xuyên qua thời gian đã vỡ đôi.

Băng qua ảo ảnh lạnh lùng trôi
Giữa những hồn ma của một thời
Anh bước, truyền vào làn gió lười
Thắp lên nhạc điệu, sức sống tươi
Và lòng hào hiệp đậm ơn đời.

Cánh đồng bách hợp rũ lừa dối
Anh túc vàng tươi múa rộn ràng
Nổi loạn sắc vàng reo rỡ sáng
Mỗi ngày bùng nổ, vạn hào quang
Dưới mắt tiên tổ, bóng nghiêm trang
Đóng băng trong tranh hoạ sư tài
Ánh nắng ngạo nghễ, chiếu ban mai
Ném lời thách thức xuống chân ngài.