Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 22:06, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 22:06
tôi vẫn nhận lá thư em gửi đến
đầu dòng gửi thương mến,
cuối thư, nhớ thật nhiều
đôi ba dòng ở giữa tràn ngập những tình yêu
cùng vết thương sớm chiều
đang ngày càng lành lặn
chắc em vẫn nhớ lời tôi căn dặn
đêm ngủ sớm, sáng ăn uống đủ đầy
có việc gì phải đi khám bệnh ngay
rảnh rỗi thì tập may,
đan len hay đi chơi mua sắm
thêm con mèo để tập nuôi, chăm bẫm
cùng tắm nắng trước hiên nhà mỗi ngày
cùng lười biếng khi chẳng muốn loay hoay
trước bộn bề công việc của cuộc sống
mong là em không còn gặp ác mộng
thôi nhớ đến kỷ niệm cũ thật nhiều
mong em sẽ có thêm được tình yêu
từ một người nâng niu em hết mức
nhớ phải viết ra giấy và đổi mực
đừng có để câu từ nhoè như xưa
rồi bảo là hôm ấy trời đổ mưa
nên lá thư thấm vài giọt nước nhỏ
nhớ đầu dòng là đôi ba lời ngỏ
còn ở giữa là thương nhớ mọi ngày
cuối dòng thư, em đã quên rồi đó
“em không còn gửi người những thư tay.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.