Gió thốc ngàn lau, rừng buốt giá,
Sương sa lạnh mướt vách đá tai mèo.
Anh miền biển mặn, da ngăm sạm,
Tôi đất cày lên, sỏi đá bám theo.
Chẳng hẹn mà gặp nơi góc chiến hào,
Mấy tấc đất bùn, che chở đời nhau.
Đêm súng cầm hơi, mưa dầm dề ướt,
Đắp chung vạt áo, ấm tựa vai vào.
Cơn sốt run người, môi ngậm chặt,
Chia nhau ngụm nước, đắng ngắt bờ mi.
Lá thư nhà cũ, màu mực nhạt,
Đọc trộm lòng nhau, chẳng nói năng gì.
Mai mốt xông pha vào lửa đạn,
Sống chết mong manh như khói tan.
Chỉ xin vạt áo còn nguyên vẹn,
Gói chút tro tàn sưởi ấm thế gian.
Nay đất ôm anh, đời nối đời,
Vạt áo năm nào, gió cuốn đi thôi.
Nhưng kẽ tay gầy còn hơi ấm,
Tình đồng chí ấy, đời đời không vơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.