Ta sinh ra từ vạt áo nâu trầm,
Lớn lên bằng ca dao và đất cát.
Chân tập tễnh trên đường dài bỏng rát,
Mới biết đời không chỉ có bình yên.
Có những ngày cơm áo đổ vai nghiêng,
Khói bếp cay nhoè mắt chiều đông lạnh.
Người đàn bà gánh cả hoàng hôn quạnh,
Bán tiếng thở dài mua mấy hạt gạo trong.
Đừng trách đời sao quá đỗi long đong,
Nơi ngõ tối vẫn lập loè đốm lửa.
Những số phận nương vào nhau qua cửa,
Sưởi ấm lòng bằng một bát canh rau.
Ta học cách đau nỗi đau của nhau,
Bởi chính mình từng đi qua giông bão.
Khi chiếc áo sờn vai không còn ráo,
Một cái ôm ghì quý giá biết bao nhiêu.
Mai thế gian dẫu thay đổi trăm điều,
Khi nằm xuống cũng về cùng cát bụi.
Chẳng mang gánh được bạc vàng, danh lợi,
Chỉ có chân thành ở lại sưởi lòng nhau.
Dưới mái hiên đời che chút mưa mau,
Ta nhặt nhạnh những mảnh đời vỡ nát.
Để thấy tim mình dẫu ngàn lần bỏng rát,
Vẫn vẹn nguyên một tình người bát ngát.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.