Tôi lớn lên giữa mặn mòi gió biển,
Nghe còi tàu xé rạc nửa màn đêm.
Đất Hải Phòng mòn gót đá bậc thềm,
Nơi cất giữ một thời trai tráng nhất.
Dẫu bôn ba cách nghìn trùng mặt đất,
Vẫn nhớ màu hoa phượng đỏ như son.
Nhớ dáng cha đạp giông bão gầy mòn,
Nhớ bến Bính những chiều sương lấp loáng.
Người quê tôi tính ngang tàng, phóng khoáng,
Quen sóng lừng, quen gió biển bao đời.
Giọt mồ hôi mặn chát rớt ngoài khơi,
Để nụ cười nở bừng trên bến đỗ.
Sông Bạch Đằng ngàn năm găm cọc gỗ,
Lịch sử còn cuộn chảy ở buồng tim.
Hải Phòng ơi, nơi neo đậu cánh chim,
Dẫu dạt trôi vẫn khát khao nằm lại.
Quê hương là ngọn hải đăng cháy mãi,
Thắp gọi người lưu lạc chốn tha hương.
Dẫu bước qua muôn vạn nẻo dặm trường,
Nghe tiếng sóng quê nhà bỗng rơi lệ.
Trở về thôi, nghe bến tàu kể lể,
Chuyện ngày xưa, chuyện năm tháng xa mờ.
Người Đất Cảng góc cạnh, chẳng mộng mơ,
Nhưng trong ngực... giấu một trời rực đỏ!
Thứ bảy ngày 18 tháng 4 năm 2026
Những địa danh của Hải Phòng
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.