Đêm khoét vào lòng đất hốc sâu,
Anh ngồi thu bóng, gối ngang đầu.
Màu áo sờn xanh nhoà bóng tối,
Pháo dội tầm xa buốt niềm đau.
Chẳng nghĩ huân chương, chẳng nghĩ danh,
Anh mơ vạt nắng ghé hiên lành.
Dáng mẹ liêu xiêu ngoài đầu ngõ,
Khói bếp nhà ai toả mỏng manh.
Bên kia chiến tuyến, một người trai,
Gối súng chờ sương rụng trắng vai.
Cũng nhớ mẹ hiền, thương áo vải,
Cũng sợ bình minh đạn lạc ai.
Máu đổ chiến trường một sắc đỏ,
Lệ người goá phụ buốt bờ mi.
Khi nằm xuống đất thành tro bụi,
Thù hận nghìn năm có nghĩa gì?
Nhưng súng phải cầm để giữ yên,
Mảnh đất cha ông, nét dịu hiền.
Bổn phận đè vai người lính trẻ,
Nỗi đau mất mát gánh triền miên.
Bước qua vũng máu, lòng chua xót,
Mỗi bước chân đi, một nguyện cầu:
Mong sao tiếng súng gầm chấm dứt,
Để đất ngàn năm bớt đớn đau.
Nếu mai này anh nằm lại đất,
Xin đừng tạc tượng, chớ bia danh.
Hãy để tên anh chìm lặng lẽ,
Hoà vào màu cỏ mọc mầm xanh.
Thịt xương gởi lại làm phân bón,
Cho lúa mùa sau hạt chín vàng.
Đất nước có quên tên chiến sĩ,
Đất mẹ nghìn năm vẫn dịu dàng.
Đêm vẫn lạnh lùng, khói súng vơi,
Anh nhắm mắt tìm một giấc mơ.
Đất ấm dưới lưng mềm như lụa,
Mẹ bồng đứa trẻ thuở ban sơ...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.