Chẳng mượn chút “Vội vàng” từ Xuân Diệu
Để vắt kiệt cùng những rạng rỡ... môi em
Nắng của em không đến từ cao điệu
Mà len qua kẽ tóc... rạch vào tim.
Ta muốn thắt bình minh vào cuống họng
Để mỗi lời phát ra đều rực cháy tên người
Giữa thế gian đầy những điều rỗng tuếch
Em là thực thể... duy nhất... biết mỉm cười.
Lúc “ồn ào” vỗ vào bờ vách ngực
Khi “lặng lẽ” thấm vào tầng đất thực
Em là “Sóng” của Quỳnh, hay là nắng của ta?
Cứ tan ra... rồi lại kết thành hoa.
Cái nắng này không làm người ta say nắng
Nó làm người ta say cái khoảng trắng... giữa đôi bờ
Khoảng không gian mà cả đời ta mắc nợ
Một cái chạm tay... cũng hoá đến nghìn thơ.
“Nắng hàng cau” xưa đã nhuốm màu ảo mộng
Nắng của em giờ đổ bóng xuống vực hồn
Ta đứng giữa “Vĩ Dạ” cuộc đời, nghe lòng mình xao động
Chạm vào bóng em mà như chạm cả nụ hôn.
Nỗi nhớ không còn là tiếng thở dài sáo rỗng
Nó sắc như dao, cắt không gian thành những mảnh vuông tròn
Ta nhốt em vào trong tà áo mỏng
Để giữ vầng dương... không bao giờ héo hon.
Nắng không cháy, nắng chỉ làm thức tỉnh
Những mầm xanh đang ngủ dưới tàn tro
Cảm ơn em – một vầng dương tự tính
Đã dạy ta biết định nghĩa... đợi chờ.
Dẫu mai này nắng tan vào vĩnh cửu
Tên của em vẫn rực sáng trên môi
Tình yêu này vốn không cần ghi chép
Bởi nó đã hoá thạch... ở trong tôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.