Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Mã Giang Lân
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 11:33
Không thể nói là nhớ
lời hẹn bây giờ thành cát bụi
ngày tháng rụng bời bời không xanh lại
Mẹ khuất núi mấy chục năm rồi
ở cõi đời này hay cõi khác
Mẹ vẫn về ngôi nhà xưa
ngồi dưới mái hiên nhìn trời nhìn đất
thở dài
Không thể nói là sống
cặm cụi mấy chục năm còn số không
tóc xoã hết mùa đông
trên đầu mưa gió
đêm chẳng thành đêm
người đi đã xanh cỏ
Không thể nói là chết
nhắm mắt xuôi tay mà vẫn thở
giật mình lúc chớp đêm
giật mình gà gáy sáng
giật mình trong cơn đau
giật mình khi một mình
giữa cõi vô minh
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.