Kẻ chỉ biết tin vào Thượng Đế
Người chẳng hề tin tưởng gì đâu
Cả hai cũng kính thờ Tổ Quốc
Nằm trong tay một lũ giặc thuê
Nào ai đó rụt rè dưới thấp
Nào ai kia lần bước lên cao

Kẻ chỉ biết tin vào Thượng Đế
Người chẳng hề tin tưởng gì đâu
Cái ánh sáng rọi soi từng bước
Gọi tên gì thì cũng được thôi
Dù là kẻ ở nơi đền Thánh
Dù người không hề đến bao giờ
Hai bên cũng trung thành tất cả
Từ cánh tay cho đến tim môi
Hai người cũng thảy đều sẽ nói
Nước sẽ còn cứ sống mà coi

Kẻ chỉ biết tin vào Thượng Đế
Người chẳng hề tin tưởng gì đâu
Khi đồng lúa ngập trong mưa tuyết
Thật điên rồ những kẻ đắn đo
Ngay giữa hồi chiến đấu gay go
Cũng điên nốt kẻ nào gây gổ

Kẻ chỉ biết tin vào Thượng Đế
Người chẳng hề tin tưởng gì đâu
Mãi từ trên chót vót thành cao
Tên lính gác lẫy cò hai tiếng
Một kẻ chết lăn đùng ra trước
Kẻ kia thì lảo đảo vẹo xiêu

Kẻ chỉ biết tin vào Thượng Đế
Người chẳng hề tin tưởng gì đâu
Ai sẽ chịu rét nhiều hơn cả
Chuột tìm ai trong cửa nhà lao

Kẻ chỉ biết tin vào Thượng Đế
Người chẳng hề tin tưởng gì đâu
Anh phản nghịch là anh phản nghịch
Tiếng khóc ta cùng giọng như nhau
Khi bình minh đã ửng lên rồi
Tiếng khóc cũng đi vào cõi chết

Kẻ chỉ biết tin vào Thượng Đế
Người chẳng hề tin tưởng gì đâu
Cùng nhắc tên một kẻ thân yêu
Cả hai cũng chẳng ai nhầm lẫn
Và máu đỏ cả hai đều chảy
Cũng một màu một sắc như nhau

Kẻ chỉ biết tin vào Thượng Đế
Người chẳng hề tin tưởng gì đâu
Máu cứ chảy chảy hoài sẽ lẫn
Vào đất đen máu vẫn thương yêu
Cho mùa sau nho chín thêm nhiều

Kẻ chỉ biết tin vào Thượng Đế
Người chẳng hề tin tưởng gì đâu
Kẻ chạy bộ người thêm đôi cánh
Từ Bơ-rơ-tan đến dãy Giuy-ra
Quả dâu đỏ hay là quả mận
Tiếng dế run rên rỉ liên hồi
Tiếng sáo hay tiếng đàn chẳng biết
Tình yêu thương nồng cháy cả đôi
Chim oanh cũng lẩn cùng chim yến
Và hoa vàng hoa trắng như nhau.


Nguồn: Thơ Aragông, NXB Văn học, 1960
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)