Thời qian như cơn gió
Thổi cả người đi xa.
Thời gian ta níu lấy
Kỷ niệm rớt cùng ta.
Một hôm ta thức dậy
Thấy mặt trời đổi thay.
Người xa thành nỗi nhớ
Áo mặc hóa thành mây.
Thời gian như hạt bụi
Lọt vào lòng mắt cay.
Ngọn đèn khuya mờ tỏ
Có một người nằm say.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.