Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/08/2021 06:16, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 30/08/2021 12:58, số lượt xem: 230

Em trở lại con đường ngày xưa đó,
Gió vẫn dịu dàng hôn lên tóc em thơm,
Đơm sưa trắng ngà khắp lối đi rất cũ,
Phũ lớp bụi mờ lên kí ức tưởng lãng quên.

Em trở lại con đường ngày xưa đó,
Thử xem mình đã kịp quên hay chưa,
Đoá hoa lòng ngỡ tàn nay sống dậy,
Đây chút tình vụn đánh cược cùng thời gian.

Con đường này từng bước ta đã qua,
Nay anh bước cùng với một ai rất xa lạ,
Em vẫn đi nhưng rồi vẫn lẻ bóng,
Dậm chân cùng chút kỉ niệm của đôi ta.

Phía xa xa từng dòng người hối hả,
Má em ướt lã nhưng nào phải lệ rơi,
Với đôi tay em thẩn thơ đón lấy,
Thấy nỗi niềm gì trong nước mắt hạ đây.

Dáng ai đó chở che cô gái nhỏ...
... Lắng lo chưa ngỏ thuốc chạy trong đêm mưa...
... Xưa rất xưa đã có ai từng hứa
Trăm năm hoa tre nở, một kiếp tình chưa tan!

Không muốn nhớ, không ngăn được thôi nhớ;
Càng muốn quên hình ảnh càng sâu thêm,
Xoá bóng hình, không cầm được hoạ nét;
Dặn không đau lòng quặn thắt từng cơn.

Lạnh gió chẳng phiền hất thẳng thừng vào tâm,
Tầm tã rét buốt vẫn không trôi được tim nhớ,
Vờ bước đi như chưa từng khuỵ ngã,
Va vào thời gian chai sạn sẽ không đau?

...

Nắng lấp ló sau tán lá xanh rất nhỏ,
Vẫn là em rạng rỡ như chưa biết ưu sầu,
Vẫn bước đi tự do và tiêu sái,
Vẫn làm điều mình thích không vướng bận điều chi.

Chỉ đôi khi dừng chân bên phiến lá,
Thẩn thơ em nghĩ chút chuyện cũ đã qua,
Không cố quên em chọn cách sẽ nhớ,
Đến một ngày muốn nhớ cũng đã quên.

Sài Gòn ngày 27.04.2021