Tròn vành trăng in trên một tấm lụa sẫm
Lặng lẽ rơi nghiêng vào hồ nước trong veo
Mặt hồ yên ả gọi về những tia sáng
Bán bao nhiêu tình để cùng người sắm duyên.
Cung đàn rỉ lệ khóc than hoài da diết
Từ lúc nó biết người giã biệt thân chinh
Thinh lặng mang theo một túi vải vóc lạ
Cất quả tim ta cùng một chiếc yếm đào.
Ai oán tiếng đàn ngân lên cả tầng mây
Trời thấy trả lại không nhận đâu tín ước
Tiếng đàn vô vọng lặng lẽ rơi vào nước
Nhịp sóng vỗ về thâu hết vào lòng sâu.
Đèn dầu leo lét soi bóng hình cô độc
Lộc cộc lộc cộc tiếng hành quân của ai
Chẳng biết bóng ai có nằm trong số đó
Chẳng biết ai đó có trông về phương đây?
Mùa hạ năm ấy trong một thôn làng nhỏ
Cạnh dòng sông xanh, sóng mái đầu tựa vai
Việc nước trên tay, thù ngoài ghim trong tuỷ
“Hoà bình lập lại anh sẽ về cưới em!”
Những ngày xa nhau thư tay viết đầy giấy
Bồ câu cất cánh mãi chẳng biết mỏi đâu
Hậu phương anh giữ là tình mình em biết
Anh đi bảo vệ nỗi nhớ em an bình!
Rồi một ngày kia khói ngập trời tối đất
Súng vang rền, mưa hồng ướm cỏ xanh
Bồ câu buồn bã tìm về lười cất cánh
Bút mực khô màu, khô cả giọt châu sa.
Gió đưa lối tin thắng trận kéo tay về
Cớ sao chẳng trả dẫu một tin anh tôi
Mòn mỏi ngóng trông một hồi âm, câu báo
“Hoà bình lập lại anh có về cưới em?”
Lúa trổ ngoài đồng đã mấy lần mùa
Cây đa trước ngõ thay lá mấy lần sang
Kênh ngang cũng lấp hai bờ không xa cách
Khóm hoa cạnh vách cũng héo tàn dừng thơm.
Xuân thì con gái đâu hai lần con ơi
Với con chẳng lẽ cô đơn một bóng hình
Tình yêu tuổi trẻ không dễ dàng từ bỏ
Nhưng con đâu thể chỉ có mãi một mình.
Con én kén bạn còn có đôi có cặp
Ngày đông giá rét cùng đưa lối nhau về
Câu thề giữ trọn là một đôi một kiếp
Viết chuyện tình dài đâu mãi hoài mình con!
Áo mặc sao qua khỏi đầu anh hỡi...
Vấn tóc em lên chôn một mối tình non
Tình chưa tắt thở sao chạm bia khắc mộ
Đành giữ tại lòng sống cùng lời sắt son.
Âu là duyên mà chẳng nên phận
Bận một tơ đàn chẳng ngân nổi một cung
Chung đò sang sông, tim chẳng về cập bến
Gió mưa nửa đời chẳng gánh được cùng nhau!
Những mấy năm sau cờ đỏ bay phấp phới
Nơi nào anh hỡi có nhớ chăng chốn này?
Rằng một câu hứa năm nào vương môi đỏ?
Hoà bình lập lại anh không về cưới em!
Tiếng kèn rộn ràng bộ đội về lại làng
Trong tiếng hò reo, chợt vọng lại tiếng ai
Vai gầy ngoảnh lại thấy đôi tình nhân trẻ
Cạnh dòng sông xanh, sóng mái đầu tựa vai.
24.05.2021
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.