Tưởng rằng mình đã quên thay,
Đêm nay lại thấy dáng hình thân quen.
Mắt ráo bỗng lệ lại hoen,
Cho ai mở lối thắp đèn tương tư.
Vai gầy in vách sầu dư,
Tình ai không giữ, khư khư tôi gìn.
Lá thư viết chẳng ai nhìn,
Người đâu hờ hững lặng thinh tôi buồn.
Dẫu trời giông gió có buông,
Chỗ trú người có, bồn chồn tôi không.
Chắc sầu đã chín thành lòng,
Dưới trời nắng mát vẫn nồng mưa ngâu.
Tương tư những mấy đêm thâu,
Tương tư tình cũ nặng đầu làm sao!
Vấn vương mãi buổi chiều nào,
Sau xe anh đón em bao thẹn thùng.
Tóc dài tai vén ngại ngùng,
Anh ơi còn nhớ hay lạnh lùng quên?
Chắc người êm ấm cũng nên,
Nào đâu tiếc nuối mình ên tôi chờ.
Đành lòng gặp người trong mơ,
Chẳng để em phải bơ vơ một mình,
Lời hứa gắn một chữ tình,
Trọn đời cùng nhớ, giữ gìn cùng nhau.
Mà nay ai đó ở đâu,
Để tôi tìm khắp bể dâu bồi hồi.
Dặn lòng ngừng nhớ lại thôi...
Vì ngại cất giữ nỗi buồn thật xinh.
Xinh là thật xinh vậy thôi,
Nhưng lại chẳng kể một hồi ai nghe.
31.07.2021
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.