Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 29/08/2021 09:13, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 30/08/2021 14:54, số lượt xem: 138

Yêu em đi khi nhật thực vừa đến,
Bến trăng vàng rộng tay ôm mặt trời,
Mặt trời sáng không kiêu kì cùng tia nắng,
Trăng hiền hoà trong mắt kẻ tình si.

Hãy yêu em đi khi biển xanh đã cạn,
Ta dốc lòng xây một biển tình khơi,
Trong chơi vơi vẫn nhớ nhau – duy nhất,
Ta yêu nhau bất chấp mọi lẽ thường.

Và sẽ yêu em khi hồng vàng không còn nữa,
Ngọn lửa tình không thổi cũng bén lên,
Bồ công anh không còn mặc áo trắng,
Bài ca buồn lắng đọng dưới lòng sâu.

...

Đâu đó hãy yêu nhau một khi em đã ngủ,
Mắt không nhìn nên mộng chỉ có anh,
Yêu em, yêu khi em mặc bộ váy trắng,
Nắng rọi vào nhưng gió chẳng ghé qua.

Và ta sẽ yêu vào ngày tim thôi đập,
Để xác này chẳng theo quy luật nào,
Hứa yêu em đi khi không còn tỉnh táo,
Vì khi yêu cớ sao phải nghĩ nhiều.

Lắm điều dệt nên giông bão quá
Giá cầu vồng treo đó là lúc em yêu
Hứa yêu em khi bình yên thức giấc
Vệt ngươi này soi bóng hình uyên ương.

24.04.2021