Ta ngồi vớt bọt phù du
Nổi trôi còn giữa bụi mù nhân gian
Vói tay nắm mảnh cơ hàn
Để rồi buông bỏ cơ man ngọc ngà
Nghe đời ngả xuống chiều xa
Giật mình tỉnh giấc ấy là thiên thu
Trăm năm giữa chốn ngục tù
Tưởng là bến mộng phiêu du một đời
Cuộn tròn một kiếp rong chơi
Xé ngàn đêm thả cuối trời lãng phiêu
Bước chân qua ngõ chợ chiều
Thấy đời lạnh bóng cô liêu ngút ngàn
Dặm đường mấy nẻo quan san
Chỉ còn đây đống tro tàn chẳng hương
Đau thay giữa bến vô thường
Nhiều quân lừa lọc một phường tham ô
Công danh quậy đủ chén hồ
Trách mình trót lỡ ngây ngô tin người
Ngọt bùi chuyện ở đầu môi
Đắng cay cũng thế ngập đồi cỏ khô
Buông xuôi một chuyến ngựa thồ
Bánh xe lãng tử đem phô diễn đời
Trống dồn trả kiếp tanh hôi
Tiếng khóc em tiễn những lời dối gian
Đêm nay giữa bến trăng ngàn
Nương theo miền gió qua làn hạ say
Biển trời sương toả khói bay
Ta từ giã cuộc trả vay cõi trần.
Ngày 17/06/2026
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.