Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lam » Than ấm bừng lên (2025)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 19/01/2026 20:41
Bà ơi,
Mấy năm cháu đã lớn lên
Đi qua bao thác, bao ghềnh, núi sông
Từ hôm bà hoá mây hồng
Cháu như chẳng thể tìm trông đường về
Mấy năm chân bước say mê
Trên bao đại lộ dẫn về ước mơ
Có nắng mai, có sương mờ
Có thêm sương gió phủ bờ vai rơi
Thế gian đẹp lắm, bà ơi
Có sông, có núi, biển khơi, cánh đồng
Có đoá hoa nở, trời trong
Có thị thành với đèn hồng, đỏ, xanh
Có bài học cháu học nhanh
Có đôi bài học tròng trành mới qua
Có hôm cháu nhớ về bà
Giữa nơi phố thị chợt oà mưa rơi
Có hôm đi giữa đất trời
Cháu nghe mùi khói bên đời bay qua
Nhớ mùa Tết ở ngày xa
Có bà nấu bánh, cấm hoa, nói cười...
Vườn hoa vẫn thế xanh tươi
Dẫu bà tạm biệt cõi người bao năm
Hoá ra dù có xa xăm
Tình thương bà vẫn âm thầm ở đây
Vậy mà rong ruổi lâu nay
Cháu quên nhìn thấy hoa ngày một xanh
Quên rằng những lúc mong manh
Nhà luôn ở đó, cháu nhanh trở về
Đi xa để được trở về
Để tim lại được vỗ về nỗi đau
Núi phai sắc, biến bạc màu
Nhưng thương sẽ vượt cơn đau để mà
Cho người dù có cách xa
Yêu thương vẫn ở lại nhà, ôm nhau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.