Anh đã hẹn với em từ buổi ấy,
giữa lưng đồi, hoa tím nở lung linh.
Một lời đùa mà tim anh tha thiết,
cứ tưởng mai này… thành chồng, thành vợ, thành mình.
Thời gian chạy, tuổi trẻ buồn như gió,
đẩy anh xa khỏi dốc nhỏ quê nhà.
Anh ôm mộng thành đô, ôm khát vọng,
mà trong ngực vẫn tím một loài hoa.
Hoa sim ấy trời ơi, sao mà nhớ!
Nhớ dáng em như buổi nắng lên chiều.
Nhớ mắt biếc từng nhìn anh rất khẽ,
một thoáng thôi mà đủ cháy cả yêu.
Anh ngỡ chỉ cần thành công, trở lại,
là em còn đứng đợi dưới chân đồi.
Nhưng ai biết đời xoay nhanh đến thế —
anh trở về, chỉ gặp gió lên trời.
Người ta bảo: “Em theo chồng xa lắm…”
Câu nói rơi như một nhát vào tim.
Anh bỗng thấy bao nhiêu năm bươn bả,
hoá ra mình… chạy ngược phía hoa sim.
Đồi vẫn tím, nhưng hương xưa mất hết.
Nắng vẫn vàng, nhưng rát buốt trong anh.
Hoá ra yêu nhiều khi không có thật,
chỉ vì ta nhớ quá mà thành.
Anh đứng đó, giữa chiều run nắng lạnh,
gửi vào sim lời tiễn biệt một thời.
Em đã bước sang đời ai lạ lẫm,
còn anh về… chỉ để kịp buông thôi.
Buông một mối tình không bao giờ gọi tên được,
buông một giấc mơ chưa kịp xanh đầu cành.
Nhưng buông thế nào… khi hoa sim vẫn tím?
Khi bên lưng đồi vẫn có một anh?
25/11/2025 thơ về bài hát Mộng Hoa Sim
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.