Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: thơ tự do (184)
Đăng ngày Hôm qua 10:19, số lượt xem: 50

Em cứ ngỡ em là trời là đất
Tôi là con sâu ngủ giữa rừng hoang
Em viết mãi những pho đời chật vật
Đâu hay rằng fan cứng đã sang ngang.

Em mải dệt những vần thơ phù phiếm
Chữ tú tài rơi rụng giấy hoa chơi
Tôi mạc hèn yêu văn thơ giả tạo
Vẫn mỉm cười, đời đẹp lắm em ơi!

Nhưng xin em đừng nghi ngờ nhân thế
Có nhục vinh, có chìm nổi đầy vơi
Văn em hay, người ta tung hô hết
Sai một lần, cũng chính họ bỉu môi.

Riêng tôi đứng bên lề đường gạch vỡ
Dõi theo em qua những cuộc thăng trầm
Chẳng mưu cầu lợi danh dù dang dở
Chỉ nguyện làm một góc tối lặng câm.

Nếu mai này đài sen em đổ nát
Người quay lưng, phố thị cũng hững hờ
Hãy cứ về bên ngôi nhà dột nát
Có gã khờ vẫn đợi viết câu thơ.

Tôi không là kiến trúc sư lừng lẫy
Xây cho em những gác tía lầu vàng
Chỉ âm thầm làm nền móng tin cậy
Đỡ chân em qua những dặm đài trang.

Tình đơn phương như mạch ngầm khe đá
Chẳng ồn ào nhưng mát lịm ngàn năm
Giấu yêu thương vào kẽ đời xa lạ
Để em vui, tôi chọn kiếp con tằm.

Mặc nhân thế đổi thay lời yêu ghét
Tôi đến đây xin lặng ngắm mây trôi
Giữ sạch trong một lời tha thiết nhất
Chỉ yêu em, dẫu bão cuốn luôn người.