Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Phố vắng người thương (2025) » Vệt nắng buồn (tập 1)
Có một buổi sáng không ai thức dậy,
con gà trống ho vào khoảng không,
những đôi dép nhỏ nằm nghiêng bên cửa,
đợi chân người, mà đất vỡ tan đồng.
Có đứa bé cột bóng bay vào mây,
viết chữ “về” bằng que tre lên cát,
rồi gió thổi ngang qua như trên sa mạc
xoá luôn cả giấc mơ còn chưa kịp ủ ngày.
Trường học treo cờ bằng sợi tơ nhện,
thầy giáo xếp phấn thành chiếc thuyền cỏn con,
thả trôi vào mùa mưa không giấc ngủ ngon,
chữ “bình yên” rơi vỡ trong lòng bảng.
Đồng hồ không đếm thời gian nữa,
nó gõ nhịp bom, không còn chuông reo,
lũ trẻ học cách nhắm mắt thật lâu,
để khỏi thấy ánh chớp xanh đầu ngõ u sầu.
Thật ra, búp bê cũng biết đau,
nằm lặng lẽ dưới gốc xoài cụt ngọn chiêm bao.
trên ngực nó một vết chì đỏ thẫm.
ai may vá lại tuổi thơ nó bằng dao?
Có một người mẹ hát ru trong im lặng,
nắm tay con mình như níu mộng trời xanh,
mỗi khi chớp loé qua song cửa yên lành,
bà lại bế con thơ chạy thật nhanh thật nhanh.
Dĩ nhiên sau đó, một tiếng động cằn cỗi,
mấy đứa trẻ hết lớn nổi trong vòng tay mẹ người,
tôi tự hỏi, tôi tự hỏi,
và tôi tự hỏi…
Chúng sẽ nhận lại gì sau mỗi tiếng bom rơi?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.