Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Mai này em sẽ hiểu ra
Ngang lưng đỉnh núi nhạt nhoà mắt ai?
Gió buồn rộng tháng năm dài
Bàn tay như ý, rõ đài cánh tiên
Ngỡ như ai nhặt hoa thiền
Mở ra lối bước du thiên lạc trần.

Ngỡ rằng hoa cỏ ân nhân
Nào đâu cảnh sắc bạc thần trí như
Cánh thư ảo ảnh phong từ
Nhạt như mây khói chần chừ chân vui
Tìm quên, sợ lỡ ngậm ngùi
Nên đành chuốc lấy bùi ngùi riêng ta.

Ta về nhặt bóng chiều tà
Gói vào tay áo làm quà viễn phương
Em là kinh kệ mười phương
Anh chưa dám đọc, sợ vương bụi hồng
Yêu em là đạo không cùng
Lặng im cho đến tận vùng hư không.

Chẳng thà làm hạt bụi trong
Đậu lên vai áo cho lòng thảnh thơi
Thưa em, vạn dặm cuộc đời
Tình tôi chỉ dám ngỏ lời với mây
Dẫu cho sương tuyết bủa vây
Vẫn xin giữ một vòng tay không cầm.

Mai này tóc bạc tri âm
Tìm trong di cảo nốt trầm đơn phương
Em là suối, anh là nguồn
Chảy đi vạn ngả, vẫn buồn như nhau
Chẳng cần hẹn ước mai sau
Chỉ xin ghi tạc một màu mắt trong.

Anh đi về phía mênh mông
Mang theo một đoá sen hồng chưa khai
Chuyện mình gởi lại sớm mai
Người không nói, kẻ chẳng nài hư vinh
Đơn phương là cuộc tái sinh
Trong tâm tưởng ấy, bóng hình đạo riêng.