Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Sương tuyết cũ, nước trôi về dốc lạ
Xế bóng nghiêng, em hẹn ở ban sơ
Tôi lạc bước giữa mùa xuân man dại
Long lanh sương, nhoà ướt ánh bơ vơ.

Đời chia ngả, nhịp vang xin cứ để
Mưa Sở bay, mây Tần vướng thế gian
Sầu cổ độ tràn qua thời phồn thịnh
Một khắc yêu thắm thiết đến vô vàn.

Tâm sự vỡ lạc rơi theo khe suối
Hoa đã tàn, ai giữ nổi hương xưa?
Điệu khôn hàn dù mộng vàng nguy nga
Còn tôi đứng ngất ngây hồn tuý ngữ.

Từ vô tận, xuống lên bờ bến cũ
Cửa phòng em khép khẽ giữa canh khuya
Dặm gió mưa ướt mềm từng nhánh nhớ
Sầu hoang vu chợt dịu giữa cô liêu.