Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tuổi mười tám lên voi rồi xuống ngựa
Chạm mặt trăng rồi lại chạm mặt trời
Yêu trăm lần, lòng vẫn ngóng xa khơi
Mái tình khổ rủ rê hồn trẻ dại.

Ta đã hát giữa mùa trăng mê mải
Vẫn đơn côi như chiếc bóng ven sông
Tay dang rộng mà người đâu thấy bóng
Chỉ hư vô đáp lại giữa mênh mông.

Tuổi mười tám tưởng rằng yêu là thật
Ai ngờ đâu hoa sớm rụng chiều rơi
Một lần khóc là trăm lần tiếc nuối
Bàn tay thơm giờ lạnh cả chân trời.

Em đi mất, con đường xưa bỏ ngỏ
Ta ngồi nghe gió kể chuyện hôm qua
Trăng vẫn sáng mà lòng ta hoen úa
Bởi tình yêu không mọc giữa bao la.

Tuổi hai mươi chẳng còn mơ rực cháy
Chỉ nhớ hoài thuở mới biết yêu ai
Người đi khuất như làn mây cuối dãy
Ta đứng trông, ôm tuổi trẻ… tàn phai.