Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Phố vắng người thương (2025) » Vệt nắng buồn (tập 1)
Có đứa trẻ gói gió vào tay,
thổi thành con diều không tuổi hôm nay,
thả lên trời, nơi từng có bầy chim ngủ quên giữa khói.
Chiếc áo lành giờ vá hình ngọn sóng,
mẹ treo lên bờ rào trưa nóng,
nắng hong những giấc mơ rách gối hồng.
Lũ kiến tha nắng qua từng mùa đói,
cây me sau nhà không còn rụng quả,
mà rụng tên ai đã hoá con chữ mờ trong sổ điểm danh?
Chúng tôi ngồi bên nhau,
đếm những viên sỏi không còn nảy tiếng,
bởi mặt đất không còn vang dậy như xưa linh hiển.
Thầy giáo mất tích khi đang viết chữ “hoà bình”,
phấn rơi giữa hai dòng bảng trắng lặng thinh.
Còn lại tiếng tụng kinh giống như ai đó đang huýt sáo,
mà không dám cười, chỉ khóc một mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.